Truyện ngắn của
ĐÌNH QUÂN
Từ lúc còn nhỏ anh Tâm ưa ăn
chay, sau này anh lại rất thích gần với đạo thiền. Nếu không có cú sốc dữ dội
tác động đến tinh thần năm ấy, khi một buổi chiều nọ, nghe hung tin đứa con
trai anh chết thảm trong vụ tai nạn giao thông, có lẽ cuộc đời anh hôm nay đã rẽ
sang hướng khác.
Anh
Tâm tuy không xuất gia nhưng với sự tinh tấn của anh thì tôi phải bái phục. Tỷ
như, anh trường chay, thiền tịnh bốn thời... không một phút nào lơ đễnh. Anh
hay nhắc về thầy Thiên Bảo – vị ân sư thứ tám của anh, thường dạy: “...chỗ nào
có tướng, chỗ đó có sự lừa gạt...” (phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng). Hồi ấy,
anh nghĩ câu này lung lắm nhưng hễ chợt thấy được chỗ này thì chỗ kia vụt biến
mất... Có lúc anh cảm thấy rất hoang mang. Thầy còn dẫn chứng: ví như, đám mây
có cái tướng của đám mây và khi đám mây không còn trên bầu trời thì ta nói đám
mây không có. Nói đám mây không có là ta bị nó đánh lừa. Đám mây khi đã thành
cơn mưa nên mang tướng khác mất rồi, v.v,... Thầy Thiên Bảo răn dạy, phải nhìn bằng
con mắt vô tướng thì chúng ta mới tiếp xúc được bản môn (tất cả các pháp đều vô
vi). Thầy còn rút trong bài kệ của ngài Long Thọ: Nhân duyên sở sinh pháp/ Ngã
thuyết tức thị không (những hiện tượng mà do nhân duyên làm phát sinh ra thì ta
gọi chúng là không). Đêm về anh Tâm lại vắt óc ngẫm ngợi nhưng anh không tài
nào cảm hết những huyền nghĩa trong lời kinh.
