Khi còn nhỏ, niềm vui lớn của tôi là ngóng mẹ đi chợ về. Hầu như
ngày nào mẹ cũng đi chợ. Có khi mẹ đi bán vài thứ “cây nhà lá vườn” tự nuôi trồng:
buồng chuối, buồng cau, dăm con vịt, con gà hoặc mớ cà, dưa, bí, mướp...
![]() |
| Một góc chợ Phú Lạc. |
Nhưng ngày không có gì bán, mẹ vẫn đi chợ mua chút thức ăn tươi về
lo cơm cho cả nhà. Cha làm quần quật ngoài đồng, mẹ không đành lòng nhìn thấy bữa
trưa cha trệu trạo nhai chén cơm khô thiếu cá, thiếu canh. Còn nữa, mấy đứa nhỏ,
là anh em tôi cũng cần ăn uống đàng hoàng để lớn để bớt sinh bệnh, sinh đau. Tiền
ăn rẻ hơn tiền thuốc mà…, mẹ luôn chống chế mỗi khi nghe cha phàn nàn chuyện chợ
búa tốn kém.
