Mùa Vu lan báo hiếu là dịp để mỗi
người sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn cha mẹ và những số phận xung quanh
mình.
Trong tâm thức mỗi
người dân Việt Nam, Đại lễ Vu lan không chỉ là ngày lễ của riêng Phật giáo mà
đã trở thành ngày lễ chung để những người con thể hiện tấm lòng hiếu thảo đối
với các đấng sinh thành, dưỡng dục. Mùa Vu lan báo hiếu cũng là dịp để mỗi người
chúng ta sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn, gửi gắm tình cảm và hành động
thực sự tới cha mẹ và những số phận xung quanh mình.
“Bông hồng vàng báo hiếu mẹ cha
Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt
nhòa
Của những đứa con nhớ về cha mẹ…”
Đã bao mùa Vu lan
trôi qua, nhưng với tôi mỗi mùa Vu lan lại mang đến cảm xúc khác nhau. Lúc
trước tôi không quan tâm lắm đến tình cảm cha mẹ dành cho mình nên có lúc để
cha mẹ phải buồn lòng. Giờ đây, khi cha không còn, mùa Vu lan lại nhắc tôi về
những lỗi lầm đã qua.
Theo truyền thống
Phật giáo ở nước ta, rằm tháng Bảy hàng năm là ngày lễ Vu Lan báo hiếu. Trong
ngày lễ này, ngoài nhưng nghi thức thông thường như: giảng kinh về đạo hiếu,
phóng sinh… thì những người đến chùa dự lễ, mỗi người đều được cài lên
ngực áo một bông hoa hồng nhỏ. Người còn mẹ thì được cài bông hồng đỏ, người
không còn mẹ thì được cài bông hồng trắng để mọi người nhớ về người mẹ của
mình. Việc làm này nhằm cầu nguyện cho cha mẹ đã mất được siêu thoát và nhắc
nhở những người may mắn còn cha, còn mẹ thực hành sống thương yêu.
