Câu
thành ngữ trong tiếng Trung “熟能生巧”
(Thục năng sinh xảo – shú néng shēng qiǎo) theo nghĩa bề mặt là thực hành thành
tựu kỹ năng. Câu thành ngữ này mô tả kỹ năng đến từ việc luyện tập chăm chỉ
[tương tự với câu nói trong tiếng Việt là “trăm hay không bằng tay quen”].
Câu
nói trên được ghi lại trong chương thứ 31 của tiểu thuyết “Kính hoa duyên” (镜花缘
– Hoa trong gương), được viết năm 1827, bởi Lý Nhữ Trân (Li Ruzhen) dưới thời
nhà Thanh (1644 – 1911).
Chuyện
kể rằng, vào thời Bắc Tống (960 – 1127), có một cung thủ kỳ tài tên là Trần
Nghiêu Tư (Chen Yaozi). Ông không bao giờ bắn trượt bất cứ mục tiêu nào, học
trò của ông đã gọi ông với biệt danh “cung thủ thần tài”. Trần vô cùng tự hào về
khả năng của mình, và tin rằng ông chính là người bắn cung điệu nghệ nhất trên
đời.
