Hiển thị các bài đăng có nhãn Quạt mo cau. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quạt mo cau. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2015

Quạt mo cau


Tàu cau rụng xuống 
Ông cắt bẹ ôm 
Ép đều cho phẳng 
Làm quạt "thằng Bờm". 

Quạt đi theo ông 
Sang nhà hàng xóm 
Phe phẩy giấc nồng 
Trưa hè oi ả. 

Trưa hè nhớ quạt mo cau của mẹ!

Ngày trước, ở chốn thôn quê còn nghèo còn thiếu thốn đủ bề, nhất là điện chưa về từng xóm, ấp như bây giờ. Cả nhà tôi ai cũng có một cái quạt mo do mẹ làm. Chỉ là cái quạt mo đơn sơ, giản dị thôi nhưng dường như mẹ làm bằng cả tâm huyết của mình.

Buổi trưa hè nóng nực lại cúp điện càng làm cho không khí thêm oi bức, cảm thấy ở trong nhà chẳng thể nào chịu được, tôi ôm cái võng ra vườn tìm bóng mát cây xanh để ngả lưng. Đu đưa võng giữa thiên nhiên, cây cối mà sao cũng chẳng mát là bao, tôi ước gì lúc này mà có cái quạt mo của mẹ chắc hẳn sẽ xua bớt cơn nóng của mùa hè đang hừng hực len lỏi vào từng ngõ ngách.

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2015

Quạt mo cau

Xưa kia tôi nhớ, hễ khi nào mẹ cầm quạt mo lên quạt mát thì tôi vội giành lấy học đòi phe phẩy rồi sà vào bụng mẹ quơ quơ vài cái lấy lệ và ngủ mất tăm không hay biết. Đến khi tỉnh dậy, tâm trí lại phân vân tại sao mắt mẹ vẫn lơ mơ nhắm mà tay thì cứ đều đặn quơ quạt gọi gió tỏa mát cả không gian.


Tuổi thơ không giải thích được hành động đó nên hay ví mẹ là cô tiên. Chỉ có cô tiên để cả khi “ngủ” vẫn “thức” nhằm bền bỉ đưa gió về làm mát cả giấc mơ xưa trong trẻo. Là cô tiên mới xua nổi cái ngột ngạt của nắng nôi, cái oi bức của ngày hè bỏng rát chỉ bằng chiếc quạt mo nhỏ bé.