Xưa kia tôi nhớ, hễ khi nào mẹ cầm
quạt mo lên quạt mát thì tôi vội giành lấy học đòi phe phẩy rồi sà vào bụng mẹ
quơ quơ vài cái lấy lệ và ngủ mất tăm không hay biết. Đến khi tỉnh dậy, tâm trí
lại phân vân tại sao mắt mẹ vẫn lơ mơ nhắm mà tay thì cứ đều đặn quơ quạt gọi
gió tỏa mát cả không gian.
Tuổi thơ không giải thích được hành
động đó nên hay ví mẹ là cô tiên. Chỉ có cô tiên để cả khi “ngủ” vẫn “thức”
nhằm bền bỉ đưa gió về làm mát cả giấc mơ xưa trong trẻo. Là cô tiên mới xua
nổi cái ngột ngạt của nắng nôi, cái oi bức của ngày hè bỏng rát chỉ bằng chiếc
quạt mo nhỏ bé.
