Trong
ký ức của tôi không bao giờ quên được những ngày tôi còn bé, được sống
trong mái nhà êm ấm, luôn an tâm trong tâm trạng bình yên vì được vòng tay che
chở của ba và bàn tay nâng niu chiều chuộng nhẹ nhàng, dịu dàng của má. Hình ảnh
thơ ngây ngày xưa đó cứ nén dần trong ký ức theo năm tháng thời gian chỉ chờ có
dịp là kỷ niệm xưa tuôn trào, ứa ra như mạch suối.
Đó
là cảnh những ngày hè, buổi tối tôi được má ru ngủ trên chiếc giường tre, không
gian xung quanh một màu đen phủ kín, tiếng côn trùng, con vạc sành, ếch nhái cứ
thi nhau kêu ra rả suốt đêm không có được vài phút yên lặng. Thấy và nghe cảnh ấy
tôi sợ sệt co chân sát lên ngực cho bớt sợ, có lúc hé mắt ngước nhìn lên mái
nhà tranh thấy rõ mồn một mảng trời đen kịt có các vì sao nhấp nháy, đêm nào
trăng sáng càng nhìn rõ ánh sáng xiên từng đường, từng chùm do mái lá tranh bị
hỏng nhiều chỗ mà ba tôi chưa kịp lấy mo cau che chắn lợp lại.
