Bài dự
thi: Viết cảm nghĩ của em về mái trường, thầy cô bạn bè
Tôi nhớ,
có người từng nói, cuộc đời chỉ cần một người khiến ta ngưỡng mộ, để cả đời noi
gương, cả đời thương mến. Vậy là quá đủ rồi!
Tạm biệt những cơn mưa rả rích,
tiếng ve râm ran, mùa thu đã đến với hương cúc ngào ngạt, thấm đượm gió trời.
Mùa thu của ngày khai trường. Mùa thu năm nay đến với lũ học sinh khối 8 chúng
tôi sao mà buồn quá! Chúng tôi phải chia tay cô giáo dạy tiếng anh của mình.
Một người mẹ hiền từ đã dìu dắt chúng tôi ngay từ những bước chân chập chững
đầu tiên khi bước vào cổng trường cấp 2 – cánh cổng trường kì diệu và đầy ắp ước mơ,
hoài bão. Xa cô, chúng tôi buồn lắm, nhớ lắm! Chúng tôi lo lắng không biết ai
sẽ là người thay cô dạy dỗ chúng tôi, liệu rằng người ấy có tốt như cô không?
Và lúc đó thầy đã đến, một người thầy thân thiện, cởi mở, thầy giáo Tiếng Anh
mới của chúng tôi. Thầy như một tia nắng chiếu những ánh sáng lấp lánh trong
buổi sớm mai hay những cơn mưa rào bất chợt mát mẻ, trong sáng những buổi trưa
hè nóng bức. Hình ảnh thầy thật đẹp với những sự bao dung, hiền hậu lạ thường
đã để lại cho tôi những ấn tượng – những ấn tượng đẹp mà có lẽ rằng sẽ
khó có thể phai mờ theo thời gian.

