Ai
sinh ra nơi làng quê có những cánh đồng bát ngát trải dài thẳng cánh cò bay mà
lúc phải rời xa chẳng nhớ da diết hương lúa ngọt ngào rực rỡ thì con gái đến
hương thơm nồng nàn say đắm khi lúa chín vào mùa.
Chiều
về đi giữa con đường hai bên lúa reo vui, vẫy chào mừng đón đứa con trở về làng
quê. Xôn xao gió hát đưa hương lúa lên đòng ngòn ngọt nghe như đang tan lịm dần
trong nhung nhớ, yêu thương, kỷ niệm. Khẽ cúi xuống, nhẹ nhàng ngắt một bông
lúa cho vào miệng để cảm nhận rõ hơn. Tưởng như dòng sữa mẹ dịu hiền thuở nào
đã nuôi con lớn khôn. Tưởng như sắt son của tiếng ru dìu dịu, man mác chảy trôi
nơi này. Tưởng như hương thơm ấy chảy suốt mùa màng, kênh rạch, qua không gian,
thời gian, qua muôn cánh đồng mà dạt tới mai sau.

