Hiển thị các bài đăng có nhãn mùa gặt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn mùa gặt. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 23 tháng 9, 2017

Thương Bầm mùa gặt


      Bao năm Bầm vẫn lưng còng
Cắt từng gié lúa trên đồng quê ta
      Ngẫm mà con thấy xót xa
Tay trần lúa cứa trầy da lần hồi
      Trán Bầm bao giọt mồ hôi
Chảy quanh gò má rồi rơi xuống đồng.
      Một đời lam lũ nhà nông
Cơ hàn Bầm gánh chất chồng trên vai

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015

Về nghe hương lúa

Ai sinh ra nơi làng quê có những cánh đồng bát ngát trải dài thẳng cánh cò bay mà lúc phải rời xa chẳng nhớ da diết hương lúa ngọt ngào rực rỡ thì con gái đến hương thơm nồng nàn say đắm khi lúa chín vào mùa.


Chiều về đi giữa con đường hai bên lúa reo vui, vẫy chào mừng đón đứa con trở về làng quê. Xôn xao gió hát đưa hương lúa lên đòng ngòn ngọt nghe như đang tan lịm dần trong nhung nhớ, yêu thương, kỷ niệm. Khẽ cúi xuống, nhẹ nhàng ngắt một bông lúa cho vào miệng để cảm nhận rõ hơn. Tưởng như dòng sữa mẹ dịu hiền thuở nào đã nuôi con lớn khôn. Tưởng như sắt son của tiếng ru dìu dịu, man mác chảy trôi nơi này. Tưởng như hương thơm ấy chảy suốt mùa màng, kênh rạch, qua không gian, thời gian, qua muôn cánh đồng mà dạt tới mai sau.

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015

Rơm

       Tôi chưa từng đi tìm cho mình lý do rằng tại sao lại thích mùi vị ấy như thế, mùi của rơm rạ sau khi đã được tuốt hết những hạt lúa căng mẩy, nếu để vài ngày dưới trời sương, sẽ tỏa ra mùi hương thật đặc biệt.


          Lần đầu tiên tôi cảm giác cái hương vị ấm áp ấy loang dần vào sống mũi là khi tôi được về quê nội. Mùa gặt, những con đường chất đầy rơm thành đống, xe đạp đi quá có khi bị vướng vào vài sợi rơm khô, xoay xoay theo vòng bánh xe, trông thật thích mắt. Từ đó tôi mặc định, cái hương thơm đặc trưng của quê nội nơi đất Bắc là mùi của rơm rạ, mùi của người cha mà cả tuổi thơ tôi khao khát được ở bên cạnh mình.