Nghe
khắc khoải thu vàng nghìn năm trước
Gió
băn khoăn tìm dỗ giấc hương chiều
Nhưng
đâu đó cuốn trôi dòng sông nước
Đến
nao lòng, những mảng sống cô liêu.
Cầu
nhân nghĩa bắc ngang đời phiền trược
Dẫn
khách qua hội nhập bước Chân Hiền
Những
chuyến đò về xa con nước ngược
Tâm
sáng bừng chiếu diệu đỉnh non thiêng.



