Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016

Đại hội đại biểu Hội LHPN huyện Cẩm Khê lần thứ XI

Ngày 28-7, Hội Liên hiệp Phụ nữ huyện Cẩm Khê đã tổ chức Đại hội đại biểu lần thứ XI, nhiệm kỳ 2016 – 2021. Dự đại hội có các vị: Hà Đức Huynh, Bí thư Huyện ủy, Chủ tịch HĐND huyện; Nguyễn Quốc Dũng, Phó Bí thư thường trực Huyện ủy; Đinh Thị Thu Hương, Phó Chủ tịch Hội LHPN tỉnh Phú Thọ; các vị nguyên Chủ tịch Hội Phụ nữ huyện qua các thời kỳ; lãnh đạo các ban, ngành, đoàn thể của huyện cùng 166 đại biểu đại diện cho trên 24 nghìn cán bộ, hội viên, phụ nữ trong toàn huyện.

BCH Hội LHPN huyện Cẩm Khê khóa XI ra mắt Đại hội.

Năm năm qua, Hội Phụ nữ huyện Cẩm Khê đã phát huy truyền thống đoàn kết, khắc phục khó khăn thực hiện có hiệu quả các phong trào thi đua, nhiệm vụ của Hội, thực hiện cơ bản đạt và vượt những chỉ tiêu Đại hội đại biểu phụ nữ huyện lần thứ X, nhiệm kỳ 2011 – 2016 đã đề ra, đóng góp tích cực trong quá trình thực hiện mục tiêu phát triển kinh tế văn hoá xã hội của huyện. Vai trò, vị trí của tổ chức hội ngày càng được khẳng định, được các cấp uỷ Đảng, chính quyền và các tầng lớp nhân dân đánh giá cao.

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2016

Lan tỏa hát Xoan trong vùng đồng bào dân tộc

Sau 5 năm triển khai chương trình hành động nhằm bảo tồn, phát huy di sản “Hát Xoan Phú Thọ”, hát Xoan đã có sức lan tỏa mạnh mẽ khắp 13 huyện, thị, thành và vùng đồng bào dân tộc thiểu số, địa bàn miền núi, vùng sâu, vùng xa.

Hát Xoan có sức lan tỏa mạnh mẽ trong cộng đồng các dân tộc huyện Thanh Sơn.

Cùng với các phường Xoan gốc, số lượng các câu lạc bộ hát Xoan trong tỉnh tăng nhanh với hơn 30 câu lạc bộ cấp tỉnh có sự tham gia của trên 1.200 thành viên và nhiều câu lạc bộ ở các huyện. Đặc biệt là ở các huyện miền núi, nơi có đông đồng bào dân tộc thiểu số sinh sống như Tân Sơn, Thanh Sơn, Yên Lập, Đoan Hùng, Thanh Thủy, thông qua các CLB hát Xoan, đồng bào dân tộc Mường, Dao, Mông, Cao Lan không chỉ bảo tồn và phát huy nét văn hóa đặc sắc của dân tộc mình… mà còn biết thêm một nét văn hóa đặc sắc, di sản văn hóa quý báu của vùng Đất Tổ là Hát Xoan.

Quỳnh Hoa!


Đêm nay thoảng chút dư âm
   Hoa vừa chớm nở lệ thầm xót xa
Rụng rơi tựa ánh sao sa
   Còn gì lưu luyến phù hoa cõi trần,
Xác Quỳnh trắng muốt đầy sân
   Chim muông ngừng hót trầm ngâm lặng nhìn

Thứ Bảy, 23 tháng 7, 2016

Đền ơn đáp nghĩa

K niệm 69 năm Ngày Thương binh Liệt s năm nay, bà Nguyễn Thị Tâm, Phó Trưởng phòng Lao động, Thương binh và Xã hội huyện Cẩm Khê cho biết: “Huyện đã chỉ đạo 31 xã, thị trấn huy động các nguồn lực, ngày công lao động, tu sửa nâng cấp đài tưởng niệm liệt s xã, thị trấn, Tổ chức thăm viếng nghĩa trang liệt sĩ huyện, Huyện Đoàn tổ chức thắp nến tri ân vào đêm ngày 26-7.


Bên cạnh đó, huyện tổ chức các đoàn do các đồng chí lãnh đạo đi thăm hỏi, tặng quà các gia đình chính sách; trao trên 3.000 suất quà với tổng trị giá gần 650 triệu đồng. Đồng thời, huyện Cẩm Khê đẩy mạnh công tác tuyên truyền trong các tầng lớp nhân dân, nhất là giáo dục cho thế hệ trẻ lòng biết ơn và tự hào về truyền thống đấu tranh anh dũng của dân tộc trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc; công lao to lớn của các anh hùng liệt s, người có công với cách mạng trên quê hương; nâng cao trách nhiệm của các cấp, các ngành, các cơ quan, đơn vị, doanh nghiệp và nhân dân trong việc thực hiện chính sách, chế độ ưu đãi đối với người có công với cách mạng”.

Thứ Năm, 14 tháng 7, 2016

Người trồng cây Nhân Đức

Kính tặng thầy giáo Phạm Mạnh Khang.

Thầy Phạm Mạnh Khang – Ảnh: Nhật Minh.

Cánh chim bay giữa trời xanh
   Về đây đậu lại đất lành thầy ơi!
Làm thầy mấy chục năm trời
   Học sinh bao lớp nên người ra đi
Mỗi năm phượng báo mùa thi
   Học trò yêu quý khắc ghi ơn thầy
Ba mươi năm lẻ dựng xây
   Trường quê nay đã đủ đầy khang trang
Học trò từ khắp muôn phương
   Nhớ thầy giáo cũ yêu thương vẹn tròn
Bao nhiêu thế hệ biết ơn
   Tháng năm vất vả chẳng sờn chí trai
Gương thầy như ánh ban mai
   Cho con vượt mọi chông gai, bão bùng

"Trồng cây Nhân – Đức" dâng đời

Người dân xã Tình Cương, huyện Cẩm Khê không mấy ai không biết đến thầy giáo Phạm Mạnh Khang. Với 84 tuổi đời thì có đến 35 năm ông Khang gắn bó với ngành giáo dục, trong đó có hơn hai chục năm làm hiệu trưởng, trực tiếp giảng dạy tại trường Tiểu học, THCS của xã. Các thế hệ học sinh của thầy giờ nhiều người đã lên ông, lên bà, giữ chức vụ quan trọng trong các cơ quan Đảng, Nhà nước, mỗi khi nhắc đến thầy vẫn vẹn nguyên lòng kính trọng, cảm phục một nhà giáo mẫu mực, tâm huyết với sự nghiệp trồng người, luôn nỗ lực vượt khó hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao, giỏi chuyên môn nghiệp vụ, luôn thương yêu chăm sóc học sinh, đặc biệt là những học sinh có hoàn cảnh khó khăn…
                                              
Thầy Phạm Mạnh Khang thường xuyên đến thăm hỏi, tặng quà cháu Nguyễn Tuấn Anh
tại khu Tang Châu, xã Tình Cương, bị bệnh tâm thần.

Thành tích cống hiến cho sự nghiệp giáo dục của thầy được ghi nhận bởi các phần thưởng cao quý: Huân chương Kháng chiến hạng Nhì, Kỷ niệm chương Vì Sự nghiệp Giáo dục, Bằng khen của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo… cùng tình cảm tin yêu, kính trọng của các thế hệ học sinh, người dân trong vùng.

Thứ Tư, 13 tháng 7, 2016

Hội thi Thiếu nhi Đất Tổ kể chuyện, tuyên truyền, giới thiệu sách – Hè năm 2016

Ngày 08-7-2016 tại Trung tâm Văn hóa Thể thao và Du lịch, UBND huyện Cẩm Khê đã tổ chức thành công Hội thi “Thiếu nhi Đất Tổ kể chuyện, tuyên truyền, giới thiệu sách – Hè năm 2016” nhằm tạo sân chơi bổ ích, lành mạnh, nâng cao vị thế văn hóa đọc, phát triển kỹ năng, tư duy sáng tạo, diễn đạt cảm xúc cho các em thiếu nhi.


Các đơn vị trải qua 03 phần thi là phần giới thiệu, phần kể chuyện – giới thiệu sách và phần thi năng khiếu. Qua các phần thi, các em thiếu nhi đã mang đến Hội thi những câu chuyện hấp dẫn với giọng kể truyền cảm, có sự chuẩn bị chu đáo về trang phục, đạo cụ, nhạc nền.

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2016

Nhớ bà


Bà hay ngồi cửa nhìn ra
   Những năm hạt thóc bạc qua tóc người
Những năm nửa mếu nửa cười
   Cháu đi học trọ bà nuôi đàn gà.

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2016

Cẩm Khê tập trung gieo cấy vụ mùa

Tranh thủ điều kiện thời tiết thuận lợi, bà con nhân dân các 31 xã, thị trấn trong huyện Cẩm Khê trong những ngày này đang tập trung xuống đồng tiến hành gieo cấy 3.200 ha lúa vụ mùa năm 2016.


Để đảm bảo gieo cấy đúng khung thời vụ, ngay sau khi thu hoạch các cây trồng vụ chiêm xuân, UBND huyện đã chỉ đạo các xã, thị trấn chuẩn bị mọi điều kiện để sản xuất vụ mùa như: chuẩn bị giống, cày bừa đổ ải, làm đất, gieo mạ, khơi thông kênh mương. Theo đó, đối với lúa mùa sớm, làm mạ trong tháng 5, cấy trong tháng 6, thu hoạch trước 20-9 để kịp gieo trồng cây màu vụ Đông. Lúa mùa chính vụ gieo mạ trong tháng 6, cấy xong trong tháng 7.

Thứ Ba, 28 tháng 6, 2016

Hoa đời


Không hoa mà cứ gọi bông
   Đố em hoa ấy được trồng ở đâu?
Chín vàng óng ả một màu
   Khắp trong đất nước nơi đâu cũng trồng
Trên nương, lưng núi, dưới đồng
   Bao đời bạn với nhà nông chẳng rời
Hai lần gọi hạt ai ơi!
   Hương thơm, bông gặt về rồi càng thơm

Ngày hội gia đình hạnh phúc "Yêu thương và Chia sẻ"

Hôm qua 27-6-2016, tại Nhà Văn hóa Lao động tỉnh, Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam tỉnh Phú Thọ đã tổ chức Ngày hội gia đình hạnh phúc với chủ đề “Yêu thương và Chia sẻ”. Tới dự có các vị: Bùi Văn Quang, Phó Bí thư Tỉnh ủy; Nguyễn Thị Thanh Huyền, Trưởng Ban Dân vận Tỉnh ủy; lãnh đạo các Ban xây dựng Đảng, Văn phòng: Tỉnh ủy, HĐND, UBND tỉnh; lãnh đạo một số sở, ban, ngành...


Ngày hội gia đình hạnh phúc là một trong những hoạt động thiết thực nhân kỷ niệm 15 năm Ngày Gia đình Việt Nam 28-6, nhằm tôn vinh các giá trị văn hóa truyền thống của gia đình Việt Nam; biểu dương các gia đình văn hóa, gia đình hạnh phúc tiêu biểu; chia sẻ kinh nghiệm xây dựng gia đình hạnh phúc hướng tới sự phát triển bền vững. Tại diễn đàn Ngày hội đã diễn ra nhiều cuộc giao lưu của các gia đình tiêu biểu, của chủ nhiệm Câu lạc bộ Gia đình hạnh phúc và cán bộ hội; tiểu phẩm; trò chơi trắc nghiệm tâm lý...

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2016

Nhớ quê

Từ lâu tôi đã biết mình mắc căn bệnh nhớ quê mãn tính. Dai dẳng và âm ỉ. Những lúc như thế, chỉ có một cách duy nhất: Về. Phải về thôi!


Nhớ quê. Lúc thì nhớ con mương chạy dọc cánh đồng làng với bầy vịt con lông vàng liếp chiếp nhột đầy cả tai. Con mương ấy theo tôi đến trường, rửa sạch đôi chân tôi lấm láp trước khi chào tôi vào lớp rồi tiếp tục cuộc hành trình uốn lượn để mang dòng nước mát lành đến với những cánh đồng khác trong vùng. Con mương ấy chở chiếc thuyền giấy tuổi thơ tôi cập những bến bờ mơ ước. Con mương ấy đón những giọt nước mắt khờ dại đầu đời của tôi bằng cái vẻ lặng yên đầy chia sẻ. Con mương ấy, nhiều lần tôi muốn hỏi, có phải cũng dẫn nước về con mương chạy ngang nhà người con trai tôi trộm nhớ thầm thương? Thế mà sao, người ấy không một lần hiểu ánh mắt tôi...
Có lúc nhớ khói bếp cay xè mắt. Củi gì mà lỳ lợm quá chừng, mãi không chịu bén lửa. Nhớ cả những buổi vào gò quơ củi. Quơ củi chứ không phải chặt hay đốn củi. Quơ củi, nghĩa là không mang theo gì cả, không rựa, không đòn xóc, chỉ việc nhặt những cành cây khô rồi ôm về. Củi quơ thường bén lửa nhanh và không đượm, chẳng có than là bao. Quơ củi, có khi đang nấu bữa thì nhà hết củi, chạy ù ra vườn bẻ vội cành ổi hay nhánh xoài khô cho ngay vào bếp đang đỏ lửa. Quơ củi, quá lâu rồi tôi cách xa công việc ấy. Những buổi chiều sau mưa thì vẫn còn nguyên, những cành bạch đàn khô, tôi biết, vẫn rơi ngổn ngang trên mặt đất, vắt cả lên những bụi cây dại. Nhưng chẳng còn tôi nhanh nhảu nhặt lấy, sắp thành bó đội về giữa một hoàng hôn vừa gột rửa trong lành. Cũng chẳng còn tôi bẻ lấy những cây củi khô cho thêm vào bếp để nghe lách tách lách tách mà thấy yêu sao từng bữa cơm chiều nấu vội đợi mẹ về.
Và giờ đây, nhớ quá, thèm quá giật một cành cây sau mưa rồi ù té chạy, cười vang khi thằng Ty bị ướt nhem dưới gốc cây. Thằng Ty bực mình đuổi theo, chụp được, nó kéo tôi lại dưới cây chanh và cầm lấy cành, rung mạnh. Tôi cũng ướt nhem, rồi hai đứa cùng cười sảng khoái. Tuổi mười ba long lanh.
Nhớ quê. Nhớ đến cả con giun đất đào được chỗ đất ướt gần ang nước. Nhớ hố chuối vườn bà Hai cạnh nhà, mùa mưa nước đọng thành sâu hoắm. Mùa hè thì đây chính là thiên đường của những buổi tối soi ve ve. Những con ve ve chưa lột vỏ bé xíu bám trên thân chuối, thân mít có sức hấp dẫn lạ kỳ với lũ trẻ chúng tôi. Một chiếc đèn dầu hoặc một ngọn đuốc làm từ giẻ rách thấm dầu hỏa, cái bật lửa bỏ túi quần đề phòng gió làm tắt đèn, một chiếc bao ni lông là đã đủ hành trang cho những buổi tối thần tiên. Tôi cũng không biết có nơi nào trên hành tinh này, người ta cũng cầm đèn dầu đi soi những con ve ve chưa hoặc vừa mới lột vỏ ướt mèm về để nướng hay xào ăn. Nhưng mãi mãi trong lòng tôi, ở một góc ấm áp nhất, bình yên nhất có những đêm đầy xúc cảm mà ngọn đèn dầu và những chú ve ve chưa biết hát bài ca mùa hè mang đến.
Tôi sống ở quê đúng mười bảy năm, ba mẹ đều dạy học nên không có một tuổi thơ ruộng đồng nương rẫy như nhiều bè bạn cùng quê khác. Nỗi nhớ quê trong tôi cũng ít nhiều khác với nỗi nhớ của những người bứt đi từ gốc rạ, dây khoai. Nhưng vẫn giống nhau ở chỗ cồn cào và da diết. Bởi chúng tôi cùng hít thở bầu không khí ấy, da thịt chúng tôi đều quyện mùi bùn ướt hăng nồng. Mắt chúng tôi đều xanh màu của trời mây và cây cỏ. Và, trái tim chúng tôi đều cất những ngọn gió quê nhà thao thiết, thổi dọc ngàn đêm phố thị mệt nhoài.
Những bạn bè quê hương giờ đang quăng mình vào những cuộc mưu sinh chốn phố phường như tôi ơi, có bao giờ bạn hỏi nhớ quê? Là nhớ cảnh hay nhớ người? Là thương mình xa xứ hay thương quê nghèo để lạc những đứa con ngơ ngác? Không chỉ thế đâu, nhớ quê, đó còn là một con đường dẫn ta về với chính ta của ngày đã mất, khi tất cả những con đường khác đều bị chặn lại bởi thời gian.
Thế thì, nghĩ cho cùng, căn bệnh nhớ quê này cũng quá chừng đáng yêu đó chớ!

NGÔ THỊ THỤC TRANG