Nằm
một mình, anh buồn lắm... Vợ ơi...!
Đêm
khuya khoắt anh muốn ngồi bên Vợ!
Đắn
đo mãi rồi lòng anh lại sợ,
Vợ
bảo rằng: “Sao ông cứ đi thơ.
‘Thơ
mình, vợ người’, ông mãi cứ vẩn vơ,
Coi
vợ như cơm nguội, coi bồ như phở!
Thơ
mình tưởng hay, nhưng thực ra rất dở,
Người
ta khen, cũng chỉ động viên thôi,
Bây
giờ ông còn nhớ gì đến tôi!”.
