Hiển thị các bài đăng có nhãn Đỗ Văn Mỵ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đỗ Văn Mỵ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2020

Chăm vợ...



Chăm vợ... người ta rõ thảnh thơi,
Mình đây ăn đứng, ngủ thì... ngồi!
Bởi đi nằm viện dăm ngày đã...
Nên bận chăm nàng mấy bữa rồi.
Đủ việc lo toan cùng vội vã
Trăm công tất tả vẫn yêu đời.

Anh tôi



Bảy chín xuân rồi tóc vẫn xanh,
Tay đàn, miệng hát, mắt tinh nhanh.
Giáo viên ngày trước, trò ngoan giỏi
Ca sĩ hôm nay, hạng lão thành.
Cháu chắt quây quần bên cụ nội,
Đình chùa rộn rã buổi trăng thanh.

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2019

Một lòng yêu kính thầy cô



Hơn mười năm sống tuổi học trò
Được học bao thy với bao cô,
Từ cô mẫu giáo nơi làng xã,
Đến thy hiệu trưởng Cấp Một xưa,
Từ cô giáo dạy môn toán khó,
Đến thy Trung Văn mở nguồn thơ,
Và bao thy giáo, cô giáo nữa,
Như người cầm lái chuyến đò đưa.

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2019

Được vợ khen hay



xã về quê đã bảy ngày,
Mấy bài ta viết tặng trên phây.
Nàng về xem bảo thơ hay đấy!
Chả thấy em nào ghé lại đây?
Không phở lòng anh thời đã bấy,
Chỉ cơm nhà vắng suốt đây này.

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2018

Nỗi đau tháng Bảy


Tháng Bảy đi qua với bao trắc trở,
Lũ quét cuốn đi làng, phố, ruộng vườn,
Mưa lớn vùng cao gây ra sạt lở,
Làm chết bao người, khốn khổ, đau thương.

Trung du quê tôi cũng đang giữa lũ,
Sông suối dâng cao ngập cả nóc nhà,
Trâu bò, lợn gà, cùng là tôm cá,
Lúa gạo, đồ dùng đều đã trôi xa.

Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2018

Xướng họa: QUÊ TÔI MÙA LŨ



Bài xướng:
Lũ lớn quê tôi

Lũ lớn năm nay sớm đổ về
Sông Hồng nước ngập sắp tràn đê.
Ngụp chìm đồng ruộng vài ba mét,
Trôi cuốn bò trâu mấy yến chè.
Gà lợn với người đi chạy lụt,
Cháu con cùng khách đứng chờ xe.

Thứ Hai, 25 tháng 6, 2018

Chào tháng Sáu



Tháng Sáu chang chang ánh nắng hè
Râm ran cây lá tiếng sầu ve.
Các con phấn khởi đi làm việc,
Đàn cháu sướng vui được nghỉ hè.
Du ngoạn xứ xa nhiều điểm hẹn,
Giao lưu thơ hát khắp phường quê.

Thứ Ba, 8 tháng 5, 2018

Đừng giận nữa, Vợ ơi...!


Nằm một mình, anh buồn lắm... Vợ ơi...!
Đêm khuya khoắt anh muốn ngồi bên Vợ!
Đắn đo mãi rồi lòng anh lại sợ,
Vợ bảo rằng: “Sao ông cứ đi thơ.
‘Thơ mình, vợ người’, ông mãi cứ vẩn vơ,
Coi vợ như cơm nguội, coi bồ như phở!
Thơ mình tưởng hay, nhưng thực ra rất dở,
Người ta khen, cũng chỉ động viên thôi,
Bây giờ ông còn nhớ gì đến tôi!”.

Nhớ về rừng cọ quê tôi

“Đẹp vô cùng Tổ quốc ta ơi,
Rừng cọ, đồi chè đồng xanh ngào ngạt…”


Câu thơ cũ làm ta hằng khao khát,
Về một miền quê bát ngát cọ xanh.
Nhớ ngày nào em vẫn cùng anh,
Lên rừng cọ bẻ lá cành làm nón.
Rồi hái quả về xóc om làm món,
Ăn no lòng, thay bữa sáng học trò.
Trời mưa to, có lá cọ thay ô,
Nhà dột nát, anh trèo lên lợp dặm.
Áo tơi Mẹ đi làm che mưa nắng,
Anh cũng quàng đi đánh dậm, chăn trâu…

Rừng cọ nay chặt gần hết còn đâu
Chỉ còn biết ghi trong đầu… nỗi nhớ!

Hà Nội, 07-5-2018
ĐỖ VĂN MỴ


Kỷ niệm Điện Biên càng nhớ Bác Văn


Bác họ Võ, nhưng lại lấy tên Văn,
Đời lãnh tụ, như thánh nhân, kiệt xuất.
Từng bươn trải khi cách mạng còn trong trứng nước,
Là người Thầy của bao lớp con em.
Là nhà chiến lược của chiến tranh nhân dân,
Là Anh Cả của toàn quân cách mạng.
Trí Bác sáng như Sao Khuê lấp lánh,
Tâm Bác trong hiền như ánh trăng rằm.

Anh sẽ đưa em về


Tháng Năm về, ánh nắng hồng roi rói,
Cây xanh tươi, cùng hoa trái xum xuê.
Ta ngất ngây, tình say đắm vụng về,
Lòng ao ước, đón em về quê nội.

Chẳng sợ nữa, gió rét mùa đông thổi,
Hết âu lo, mưa phùn lội đường quê.
Tay trong tay, anh dẫn lối em về,
Miền đất Mẹ, bên con đê cát bổi.

Cầu duyên


      Xuân nay mình đến Chùa Hà,
Cầu duyên, cầu phúc cho... bà với tôi.
      Sống chung mấy chục năm rồi,
Mà sao vẫn thấy như hồi mới quen.
      Đã không yêu, lại hay ghen,
Vợ chồng lắm lúc, nhiều phen nặng lời.

Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2018

Quê mình đổi thay


      Quê mình nay đã đổi thay
Bờ đê với đám cỏ may không còn,
      Đường ô-tô chạy bon bon,
Ngày đêm xuôi ngược dập dồn con thoi.
      Đường làng, ngõ xóm nới cơi
Đã bê-tông hóa tận nơi cửa nhà.
      Ban đêm đèn điện sáng lòa,
Cửa nhà xây mới, cờ hoa đỏ đường.

Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2018

Cuộc đời Bầm tôi


Bầm tôi sinh trong một nhà gia thế,
Đông anh chị em và có cả Dì Hai.
Gặp Bố tôi chắc cũng khá đẹp đôi
Trọn tình nghĩa, sinh ba trai, hai gái.

Nhưng anh Tư sớm đi khi mới ba tháng tuổi,
Rồi Bố mất ngày tôi mới lên ba.
Bầm thân cò, tần tảo nuôi cả nhà,
Và, hăng hái cùng tham gia việc xã(*).

Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2018

Mừng ra mắt tập thơ "Làng Trò"


Thơ ca đích thị hội làng Trò
Ngó thấy phông treo chữ thật to.
Xóm Chợ xưa men bờ ruộng... ngóng...
Thôn Trù nay thỏa dốc đê... mơ...
Vài anh sáng láng khoe hình ảnh,
Mấy chị hồng hào phát cánh nơ.
Mậu Tuất xuân vui chờ đón bạn,
Về thăm... ra mắt tập “Làng Trò”.

Thứ Hai, 12 tháng 2, 2018

Vịnh tuổi bảy mươi hai


Mậu Tuất tân xuân đã tới nơi,
Bảy mươi hai tuổi có còn tươi?
Nhành hoa rũ héo thành rơm xám,
Gióng trúc teo gầy hóa củi cời.
Ngó đất dò tìm nơi nghĩa ấm,
Trông trời cố kiếm mảnh sao rơi.
Xuân ơi! “Thất thập...” còn xuân lắm!
Ai bảo mình đang sắp hết hơi...?!

Thứ Ba, 14 tháng 11, 2017

Xướng họa: TẬP VIẾT THƠ ĐƯỜNG LUẬT


Bài xướng:
Nhờ ai...

Xem qua sách dạy viết thơ Đường,
Mới thấy văn mình nát tựa tương.
Chỉ tại ngày xưa vui mải miết,
Thế nên nay mới gặp tang thương.
Trắc bằng, đối ngẫu chưa thuần thục,
Niêm luật, gieo vần cứ vấn vương.
Nhớ lắm công ai thường nhắc nhở,
Đêm nay giấc ngủ chẳng yên giường.

13-11-2017
ĐỖ VĂM MỴ (Hà Nội)

Xướng họa: TỰ TRÀO – CHƯA GIÀ


Bài xướng: Đỗ Văn Mỵ tự trào

1. Chửa thấy già

Bảy mốt, ta nay chửa thấy già,
Tình đời vẫn sáng, đỏ như hoa.
Bữa về cơm chén vài ba bát,
Đêm đến mộng theo sáu bảy bà.
Rảnh rỗi lên phây mình bám máy,
Ngồi buồn ngắm cảnh tớ đàn ca.
Tuổi cao nhàn tản, ai vời... thích,
Bảy mốt ta nay chửa thấy già!

Thứ Hai, 6 tháng 11, 2017

Xướng họa: NGHĨA TÌNH PHÚ LẠC – TÌNH CƯƠNG

Giao lưu văn nghệ NGƯỜI CAO TUỔI xã Phú Lạc và Tình Cương 
hôm 05-11-2017 (Ảnh: Đỗ Văn Mỵ)

Bài xướng:
Nghĩa tình Phú Lạc – Tình Cương

Ta cùng một Mẹ đất Hoa Khê
Phú Lạc, Tình Cương – hai xã quê.
Ruộng nước xanh tươi liền khúc ruột
Nương đồi bát ngát ngọt ngòi Me.
Xây đời sống mới đều chung sức
Đánh giặc năm xưa hát hợp bè.
Hướng tới tương lai dân sánh bước,
Ngàn năm thắm mãi đất Hoa Khê.

Tình Cương, 06-11-2017
ĐỖ VĂN MỴ (Hà Nội)

Thứ Ba, 22 tháng 8, 2017

Vu Lan nhớ Bầm


Tháng Bảy, đầu Thu tiết trời dịu nắng
Con ngồi nhớ lại cả quãng đời qua
Mới lên ba, con đã phải xa Cha
Bầm tần tảo nuôi con đà khôn lớn.

Hình bóng Bầm như cây đa lồng lộng,
Che chở cho con suốt cả cuộc đời.
Lời Bầm ru câu ca cũ… À ơi!...
Vẫn văng vẳng bên vành nôi rung động.