Ký ức ngày nhỏ của tôi luôn có hình ảnh chiếc quạt
mo của mẹ. Mẹ cầm chiếc quạt, huơ qua huơ lại, xua tan cái nắng nóng, làm mát
rượi tấm lưng trần, các con bình an chìm vào giấc ngủ…
Trước
sân nhà tôi có cây cau, ngày nhỏ chị em tôi cứ đu dưới gốc tập trèo rồi ngã kềnh
xuống đất. Cây cau không cho bóng mát, trái cau trẻ nhỏ không ăn được, giá như
trẻ con cũng nhai trầu, chắc tôi đã có “thiện chí” hơn với cây cau. Tóm lại, mấy
chị em không vui vẻ gì chuyện nhà có cây cau trước cửa. Có lần chị Sáu đem về
cây si, chị xin mẹ trồng trước ngõ cho mát. Cau ốm nhách, không có bóng mát để
chơi - chị nhìn cây cau bĩu môi nói thế. Mẹ tôi không chịu, mẹ bảo, đó là cây
cau bà nội trồng. Bà nội không phải là người nghiện trầu, chỉ có những ngày lễ
Tết bà mới ăn trầu để vui với mấy người bạn già. Bà trồng cau vì bà lý lẽ rằng:
Không phải cứ thích cây gì là trồng cây đấy được, phải nhớ “Trước cau, sau chuối”.
Cây có nhiều lá đem trồng trước nhà sẽ cản trở gió lành. Trước nhà chỉ nên trồng
cây mảnh, dáng cao, lá sáng… như một hàng “danh dự” đẹp mắt.

