Hiển thị các bài đăng có nhãn xa quê. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn xa quê. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 15 tháng 2, 2017

Xa quê

Cảm tác về bài “Bánh sắn” của Hàn Nhuệ Cương.


Xa quê kể cũng đã dài
   Bốn nhăm năm trước sắn khoai qua ngày
Bây giờ cuộc sống đủ đầy
   Nhưng sao vẫn nhớ những ngày ở quê
Mẹ cha mưa gió nón mê
   Dắt trâu chang nắng chân đê xuống bừa
Đông về gió bấc rét thừa
   Căm căm, lập cập,... cày trưa muộn mằn

Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015

Chợ quê


Chợ quê nhóm dưới hàng cây
  Gió đưa nhẹ phía đầu ngày nắng lên
Lao xao cười nói làm hên
  Non xanh từng mớ rau dền rau lang.

Đẹp duyên em nhớ mở hàng
  Mẹ chưa bán hết thời gian nhọc nhằn
Tròn đêm thả lưới vào trăng
  Lặng mơ cá quẫy lăn tăn sóng hiền.

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2015

Quạt mo

Ký ức ngày nhỏ của tôi luôn có hình ảnh chiếc quạt mo của mẹ. Mẹ cầm chiếc quạt, huơ qua huơ lại, xua tan cái nắng nóng, làm mát rượi tấm lưng trần, các con bình an chìm vào giấc ngủ…


Trước sân nhà tôi có cây cau, ngày nhỏ chị em tôi cứ đu dưới gốc tập trèo rồi ngã kềnh xuống đất. Cây cau không cho bóng mát, trái cau trẻ nhỏ không ăn được, giá như trẻ con cũng nhai trầu, chắc tôi đã có “thiện chí” hơn với cây cau. Tóm lại, mấy chị em không vui vẻ gì chuyện nhà có cây cau trước cửa. Có lần chị Sáu đem về cây si, chị xin mẹ trồng trước ngõ cho mát. Cau ốm nhách, không có bóng mát để chơi - chị nhìn cây cau bĩu môi nói thế. Mẹ tôi không chịu, mẹ bảo, đó là cây cau bà nội trồng. Bà nội không phải là người nghiện trầu, chỉ có những ngày lễ Tết bà mới ăn trầu để vui với mấy người bạn già. Bà trồng cau vì bà lý lẽ rằng: Không phải cứ thích cây gì là trồng cây đấy được, phải nhớ “Trước cau, sau chuối”. Cây có nhiều lá đem trồng trước nhà sẽ cản trở gió lành. Trước nhà chỉ nên trồng cây mảnh, dáng cao, lá sáng… như một hàng “danh dự” đẹp mắt.

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

Vườn mẹ



      Vườn nhà mẹ bốn mùa cây trái
      Tưng bừng xuân hoa mơ mận trắng trời
      Bướm ong lượn hoa trà hoa bưởi
      Vươn cành cao xoan nở tím đời.

      Vườn nhà mẹ hạ vàng trái ổi
      Bờ ao xanh dàn bí dàn bầu
      Rủng rỉnh sai trái cà trái đậu
      Bão giông về mẹ thương mãi hàng cau.

Thứ Năm, 17 tháng 7, 2014

Duyên


Mưa phùn duyên với chồi non
    Trai tơ duyên với gái son kén chồng
Hoa đào duyên với gió đông
    Biển cả duyên với dòng sông tràn trề.

Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

Thơ tặng người xa xứ


Xa hun hút một con đường
  Bạn bè lận đận tận phương trời nào
Quê nhà ở phía ngôi sao
  Qua sông mượn khúc ca dao làm cầu
Một thời xa vắng chia nhau
  Nhớ thương vương lại đằng sau còn dài
Một thời xa vắng chia hai
  Dấu chân mãi mãi chụm ngoài bờ đê.

Thứ Ba, 18 tháng 3, 2014

Thương quá chùa quê

GN Tôi xa quê trên bốn mươi năm. Do bận nhiều việc nên ít về chốn cũ. Mà có về cũng vội vã quay về thành phố. Nhân dịp về quê lấy cốt người thân, tôi mới có dịp sống lại kỷ niệm tuổi thơ, với bạn bè tóc đã hoa râm.


Quê tôi giờ đã khác xưa nhiều quá. Nhà cửa khang trang, đường phố to rộng, phương tiện lưu thông đông đúc, nhà hàng khách sạn khá nhiều. Vậy mà có một nơi không mới, đó là ngôi chùa Phật cạnh nhà, vẫn mái ngói rêu phong cũ kỹ, vẫn tiếng chuông chùa trầm mặc sớm chiều ngân nga siêu thoát dưới hàng cây sao, cây dương cổ kính hàng trăm năm tuổi.

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

Xướng họa: LÒNG NGƯỜI XA QUÊ

Bài xướng:
Lòng người xa quê

          Ai còn nhớ tới lũy tre làng
          Những tiếng ve ngân báo hạ sang
          Phượng đỏ từng chùm bao cửa trắng
          Rêu xanh mấy lớp phủ tường vàng
          Người đi viễn xứ đang sung sướng
          Kẻ ở gần quê vẫn bẽ bàng
          Lúc trước nếu không vì Nguyệt Lão
          Bây giờ đã chẳng phải đa mang.

                    HÀ MINH GIANG