Ngày ấy những người thị thành thường gọi quê tôi là nơi “khỉ ho cò gáy” bởi
quá tĩnh mịch.
Quê
hương ơi! Có còn không những ngày thơ ấu để tôi được nhớ về những tháng ngày tuổi
thơ?
Mảnh
đất màu nâu của quê hương tôi đã quá thân quen với những con người sinh ra và lớn
lên ở nơi đây!
Những
hạt gạo, củ sắn, củ khoai tự trồng, con gà, con cá tự nuôi... và những phiên chợ
quê chỉ là những thứ nông phẩm quê nhà.
![]() |
Nét đơn sơ ở chợ quê
tôi (Ảnh tác giả)
|
Ngày
ấy những người thị thành thường gọi quê tôi là nơi “khỉ ho cò gáy” bởi quá tĩnh
mịch.
Lúc
đó, đường quê chỉ toàn người đi bộ, thỉnh thoảng mới có chiếc xe đạp, nên mỗi lần
xe tải hay xe công nông ở nơi khác về là tất cả trẻ con bọn tôi chạy đi xem.
Có
đứa còn bám sau đuôi công nông cong chân đánh đu mặc kệ sự nguy hiểm.
