Hiển thị các bài đăng có nhãn mênh mông. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn mênh mông. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

Xướng họa: Quê tôi


            Bài xướng:
Quê tôi

Sông lạnh chiều đông khói phủ mờ
Ông chài ngắm cảnh thả hồn mơ
Lùm lau đúng tiết hoa chen nở
Khóm sậy sang mùa lá sởn sơ
Trước bãi đôi cô ngồi vá lưới
Bên ghềnh dăm cậu đứng quay tơ

Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2014

Thơ vui: Chồng – Vợ

Chồng là một dạng đàn ông
  Phạm trù “chồng” thật mênh mông lằng nhằng
Bực mình lắm chị gọi "thằng"
  Vui vui các chị gọi bằng "anh yêu"
Chồng là bậc Thánh nói điêu
  Ra tay chém gió, thả diều bay ngay.


Vợ người, giúp đỡ hăng say
  Vợ mình nhờ, “bận… việc này... để mai"
Cậy mình có một… củ khoai
  Ta đây phái mạnh phải oai với đời
To gan như thể ông giời
  Chỉ ra mệnh lệnh, vợ thời nghe theo