Cây
cau nhà bà đang thì trổ hoa, đêm qua gieo xuống mảnh sân nhỏ một tàu lá. Bà nhặt
lên đem phơi dăm nắng cho khô, cắt thành cái quạt vừa tay rồi ép dưới cối đá.
Sau một ngày bà lấy ra, cái quạt đã phẳng phiu, vuông vức.
Ngày
bà cụ lên phố chơi với con, trong túi chỉ có vài ba bộ quần áo đã cũ với chiếc
quạt mo cau bạc màu. Vừa trông thấy cái gia tài của nả ấy, cô con dâu phán ngay
một câu:
-
Nhà con giờ đã có quạt này quạt nọ rồi, sao mẹ phải dùng cái quạt mo cau cho khổ?
-
Mẹ quen rồi, có nó mà phòng khi mất điện con ạ!
