Hiển thị các bài đăng có nhãn ngày xưa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ngày xưa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017

Máy bay bà già


Ngày xưa, đánh đuổi giặc Tây,
  Quê tôi chẳng ngán máy bay “bà già”
Nó tên là Đa-kô-ta
  Bay ì ạch, thấp la đà,... cũng “kinh”!
Hắn đi do thám tình hình,
  Mục tiêu phát hiện nó rình... báo ngay.

Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2016

Nhớ tháng Chạp xưa

Những ngày cuối năm này sao lại rét đến thế. Tháng chạp về mưa, rét, buồn tái tê. Nằm trong chăn êm, nệm ấm tôi cứ thao thức mãi vẫn không chợp mắt được. Lật bên nọ, trở bên kia, co quắp xuýt xoa cùng rét. Không ngủ được một phần do rét, phần khác lại là những ký ức những ngày tháng chạp xưa cứ ào ạt hiện về.


Ngày ấy, tháng chạp rét lắm. Rét hơn bây giờ rất nhiều. Làm gì có chăn ga, gối đệm. Tối tối, cả nhà tôi quây quần bên bếp lửa sưởi ấm, chuyện trò râm ran. Đặc biệt là chuyện chuẩn bị đón Tết. Lũ trẻ con chúng tôi háo hức lắm. Đứa mơ bánh chưng, đứa lại mơ quần áo mới mặc cho ngoài kia gió bấc rít từng cơn lùa qua khe cửa đem cái rét vào buốt thon thót. Bụi chuối góc vườn gió xào xạc. Có những đêm mưa phùn nghe rõ từng giọt rơi tí tách ngoài hiên. Không khí Tết lôi cuốn cả nhà tôi, đặc biệt lũ trẻ chúng tôi ngay từ đầu tháng chạp.

Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2015

Bâng khuâng


   Cái bến sông bao năm vẫn vậy
   Nối đôi bờ bằng những chuyến đò ngang
   Nhưng với tôi mỗi khi thăm, gặp lại
   Nỗi bâng khuâng sâu lắng lại dâng tràn.

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2015

Quạt mo cau của quê nhà

Cây cau nhà bà đang thì trổ hoa, đêm qua gieo xuống mảnh sân nhỏ một tàu lá. Bà nhặt lên đem phơi dăm nắng cho khô, cắt thành cái quạt vừa tay rồi ép dưới cối đá. Sau một ngày bà lấy ra, cái quạt đã phẳng phiu, vuông vức.


Ngày bà cụ lên phố chơi với con, trong túi chỉ có vài ba bộ quần áo đã cũ với chiếc quạt mo cau bạc màu. Vừa trông thấy cái gia tài của nả ấy, cô con dâu phán ngay một câu:
- Nhà con giờ đã có quạt này quạt nọ rồi, sao mẹ phải dùng cái quạt mo cau cho khổ?
- Mẹ quen rồi, có nó mà phòng khi mất điện con ạ!

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

Tấm huân chương

Cụ Đỗ Thị Đồng.

Tôi lau sạch bụi trên tường
  Rồi treo lên tấm huân chương của mình
Không hề coi trọng chữ “Danh”
  Tôi đi tìm lại chính mình ngày xưa
Một thời chinh chiến mộng mơ
  Ba lô con cóc cõng thơ lên đường
Những gì sau tấm huân chương
  Tôi gom góp mọi nẻo đường hành quân

Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2014

Ta về trường cũ nghe mưa


Ta cùng nhau kiếm ngày xưa
   Tuổi hồng rớt dưới chiều mưa học trò
Tìm đâu hoa phượng bây giờ
   Tiếng ve gọi nắng bên bờ sông xa.

Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2013

Mưa trên lá cọ


                              Mưa rơi
                              Lộp độp mưa rơi
                              Trên tàu lá cọ những lời ngày xưa
                              Lối về bất chợt cơn mưa
                              Nép chung tàu cọ gió lùa tóc vương
                              Cái hôm bộ đội lên đường
                              Tiễn anh cơm nắm thơm hương cọ đồi.