Con sông nào mà nước chẳng xanh trong
Chẳng lắng phù sa bên bồi bên lở,
Dòng đục, dòng trong bao đời vẫn thế
Sông cho người bờ bến để chờ nhau.
Chỉ sông Hồng là nước chẳng xanh đâu
Sông cứ đỏ một màu mòn mỏi,
Như thương nhớ người mang về tắm gội
Bởi dạt dào không kịp lắng phù sa.