Hiển thị các bài đăng có nhãn bâng khuâng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bâng khuâng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 14 tháng 4, 2016

Bâng khuâng... Hạ về



Đã nghe náo nức Hạ về
   Dấu hài in đỏ đường quê – phượng hồng
Nhạc ve tràn ngập thinh không
   Nhẹ tay đủ chạm vào vùng sóng êm.

Thứ Năm, 26 tháng 11, 2015

Trường xưa


Tôi về thăm lại trường xưa,
  Bâng khuâng đứng giữa trời trưa nắng vàng.
Vẫn là cánh cổng nghiêm trang,
  Vẫn là xanh mát lá bàng trong sân
Vẫn là phòng học quen thân
  Lầu cao uốn lượn mấy lần thang lên.

Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2015

Bâng khuâng


   Cái bến sông bao năm vẫn vậy
   Nối đôi bờ bằng những chuyến đò ngang
   Nhưng với tôi mỗi khi thăm, gặp lại
   Nỗi bâng khuâng sâu lắng lại dâng tràn.

Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2015

Chiều quê

 

Trời chiều bảng lảng mây trôi
  Sông quê một dải đất bồi phù sa
Sáo diều lơ lửng ngân nga
  Trăng non đầu tháng nhạt nhòa trong mây.
Chuông chùa nghe vẳng nơi đây
  Nhặt thưa sợi nắng hàng cây sẫm dần

Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

Hoài nhớ


Chiều nghiêng vạt nắng hanh hao
  Thoảng nghe trong gió lao xao vọng về
Nhạc ve tự khúc tái tê
  Ngân nga giữa chốn làng quê yên bình.

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2015

Tự khúc tháng Sáu


Bâng khuâng tháng Sáu mùa thi
  Mắt em như nói điều gì mênh mang
Sân trường phượng đỏ môi son
  Tiếng ve sốt ruột vườn hoang gọi hè.

Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2015

Đôi mắt mẹ hằn rõ vết chân chim

6 năm trôi qua, anh không về. Đôi mắt mẹ đã hằn rõ vết chân chim. Tóc bố cũng đã có thêm nhiều sợi bạc. Nợ gia đình cũng đã trả hết, mà năm mới nào cũng vẫn thiếu anh.
 
Bữa cơm gia đình ngày Tết thiếu vắng anh.
Tôi sinh ra và lớn lên ở dải đất miền Trung nắng mưa khắc nghiệt. Bố mẹ làm việc chật vật lắm mới lo đủ cho mấy anh em ăn học. Thương bố mẹ vất vả, học xong cấp 3, anh tôi xin vào miền Nam làm công nhân. Gác bỏ giấc mơ đại học, cùng bố mẹ lo cho các em.
Ngày anh đi là một buổi chiều mưa phùn. Bố chở anh vừa ra khỏi cổng, nước mắt mẹ đã rơi lã chã, vì thương con trai sớm phải bươn trải. Trước khi đi anh còn bảo “Mẹ và các em ở nhà mạnh khỏe. Con đi kiếm tiền, Tết sẽ về”. Vậy mà, nhiều mùa xuân liên tiếp không thấy anh đâu.
Nơi đất khách quê người, anh đón Tết trong căn phòng trọ. Anh nói tiền vé xe bằng cả tháng lương nên xót quá, đành “nhịn” Tết quê. Không có anh, ngôi nhà cũng chẳng được khoác lên màu áo mới, bánh chưng không có người gói mẹ cũng chẳng làm, không khí Tết ở nhà cũng trở nên buồn bã, ảm đạm và trống vắng.

Thứ Tư, 21 tháng 1, 2015

Tìm xưa


Tôi về xóm nhỏ tìm xưa
  Một nôn nao bước, một vừa bâng khuâng.

Thẫn thờ ngọn gió đồng xuân
  Dắt tôi qua lối tần ngần bê-tông
Vườn em vẫn cũ như lòng
  Bụi tre đầu ngõ đá chồng dốc rêu

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2014

Xướng họa: Nhớ đông


                Bài xướng:
Nhớ đông

          Đất trời đến hẹn cứ vào đông
          Rạ đốt hương nao ngút cả đồng
          Chèo bẻo cồn cao ngồi rỉa cánh
          Chào mào bụi chảnh đứng xù lông
          Thương cha bấm bụng trầm ao lặng
          Xót mẹ phơi lưng cấy ruộng lồng
          Tất cả bây chừ vùi kỷ niệm
          Liệu rồi mai mốt có còn không?

PHAN TỰ TRÍ


Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

Bâng khuâng nhớ... thời học trò

Thời học trò bao giờ cũng là quảng đời đáng nhớ nhất của mỗi người, bởi sự vô lo, hồn nhiên, vui buồn bên thầy, bạn, trong màu áo trắng tinh khôi dưới tán phượng, gốc bàng, cùng tiếng trống trường vang vang giữa giờ chơi hay hết tiết.
Hai chữ "tựu trường" gợi nhắc về những ngày mùng 5 tháng 9 trong cuộc đời học trò, mỗi năm một lần sau ba tháng hè vui chơi cùng bè bạn gần nhà, trong nỗi nhớ trường lớp đến cháy ruột gan, mòn mỏi đếm thời gian để được mang dép mới, cầm những cuốn tập sách còn tinh tươm mùi giấy mới, thơm tho mà nôn nao đến lạ kỳ. 
Ngày tựu trường.
Được đến trường là niềm hạnh phúc bởi trên đất nước này, hay ở những vùng miền xa xôi khác của năm châu, có những trẻ em không được đến trường. Nghĩ thế để vượt qua thiếu thốn mà chắt chiu con chữ, mà nâng niu chiếc cặp dẫu là cũ xì do dùng lại của anh mình, chị mình. Thi thoảng tôi vẫn nghĩ như thế và chia sẻ như thế với những học trò nghèo mà mình có duyên gặp trên vạn lý mưu sinh đây đó.