6 năm trôi qua, anh không về. Đôi mắt mẹ đã hằn
rõ vết chân chim. Tóc bố cũng đã có thêm nhiều sợi bạc. Nợ gia đình cũng đã trả
hết, mà năm mới nào cũng vẫn thiếu anh.
Bữa cơm gia đình ngày Tết thiếu
vắng anh.
Tôi sinh ra và lớn lên ở dải đất miền Trung
nắng mưa khắc nghiệt. Bố mẹ làm việc chật vật lắm mới lo đủ cho mấy anh em ăn
học. Thương bố mẹ vất vả, học xong cấp 3, anh tôi xin vào miền Nam làm công
nhân. Gác bỏ giấc mơ đại học, cùng bố mẹ lo cho các em.
Ngày anh đi là một buổi chiều mưa phùn. Bố
chở anh vừa ra khỏi cổng, nước mắt mẹ đã rơi lã chã, vì thương con trai sớm
phải bươn trải. Trước khi đi anh còn bảo “Mẹ và các em ở nhà mạnh khỏe. Con đi
kiếm tiền, Tết sẽ về”. Vậy mà, nhiều mùa xuân liên tiếp không thấy anh đâu.
Nơi đất khách quê người, anh đón Tết
trong căn phòng trọ. Anh nói tiền vé xe bằng cả tháng lương nên xót quá, đành
“nhịn” Tết quê. Không có anh, ngôi nhà cũng chẳng được khoác lên màu áo mới,
bánh chưng không có người gói mẹ cũng chẳng làm, không khí Tết ở nhà cũng trở
nên buồn bã, ảm đạm và trống vắng.
