Ô tô xanh chạy triền đê thở cùng những đợt hôn ngạt thở. Không phải
Hollywood mà hơn cả Hollywood, khi mỗi nhịp vô lăng là một scène cuồng say nơi
miền không chạm đất nơi miền không lên trời. Sông Thao đang chảy trong tình yêu
của tôi.
Hẹn từ tháng Tư duo(*) tháng Tám. Một đêm chờ qua ban mai vỡ
mưa, xuyên trưa nồng nàn rồi vút bay từ đại lộ Hùng Vương, hai kẻ lãng mạn cuối
cùng, không lúc nào muốn nhìn đồng hồ lúc bên nhau. Trước khởi hành chuyến đầu
tiên, mình đã mong ròng rã cơn trung du điệp trùng. 2000 năm di chỉ 2000 sông
suối lớn nhỏ, con số cơ học không làm Vi Li quên sông Thao là một trong những
con sông đẹp nhất, thơ nhất. Đẹp, vì những hiển lộ, tiềm ẩn; đẹp vì nó là dòng
chảy văn hoá, lịch sử của văn minh sông Hồng. Chưa hết đại lộ dài như một cơn
hôn, Anh đưa em lên đê. Sẽ chạy trên đê 35 km ngược lên thị xã Phú Thọ, quãng
đường bằng 1/3 chiều dài sông Thao.
![]() |
| Minh họa của Đỗ Hoàng Tường. |
Sông Hồng là sông Cái, sông Mẹ. Sông Thao là một đoạn của
sông Hồng chảy từ Yên Bái về Việt Trì. Tôi muốn gọi sông Thao là nàng, một
nàng-không-tuổi.
Trưa ắng men tiếng gà từ làng vắng. Lúa vụ Hè – Thu mãi
xanh. Sông ửng màu da dưới mặt trời ánh sáng “um” trùm vùng êm ả, tưởng tít tắp
mãi chân trời.
