Phù sa lắng đọng lớp lớp trên từng thửa đất mấp mô nơi những bãi bồi ven
sông. Người dân quê tôi gọi đó là lộc của đất trời ban cho, không bán mua,
tranh giành mà tự nhiên có được những bờ xôi ruộng mật ai mà chẳng sướng. Khi
lũ lụt rút đi, những thớ đất được tắm bùn non nhô lên mịn láng cả triền sông.
Ấy là lúc mọi người mang hạt bắp, đậu phộng cùng đủ loại cây ngắn ngày ra trỉa.
Bàn tay cuốc đất, bàn tay trỉa hạt gấp gáp lắm. Dễ hiểu, bởi cây trồng phải đi
đôi với thời vụ đã đành, hơn nữa bản năng sinh tồn mách bảo họ phải gieo hạt
xuống lúc độ ẩm trong đất đang độ chín muồi nhất. Nơi lòng đất tốt sẽ chẳng mấy
chốc mầm non bung ra xanh rờn ngợp trời...
Như một niềm ủi an, khi lúa, bắp trong bồ vơi cạn thì cây cối bên nương
đương sức vươn tới, hứa hẹn mùa gặt gần kề. Thế nên bãi bồi ven sông đẹp thiết
tha trong mùa giáp hạt. Bên những ruộng bắp xanh mướt, gái trai tíu tít làm cỏ,
tỉa lá chốc lát lại xuống sông gánh nước tưới cây. Cả một dãi bờ bãi quê hương
từ cụ già đến em nhỏ đều rộn rã tiếng nói cười, cứ như nơi họ đang đứng là tấc
đất yên bình và ấm no nhất vậy. Bố mẹ tôi nên duyên chồng vợ cũng từ đấy. Bố
hay ví von màu vàng tươi đôn hậu và tràn trề nhựa sống nơi hoa đậu lạc với vẻ
đẹp của mẹ thuở xuân thì. Tình yêu giản dị mà diệu kỳ, bắt đầu bằng khúc chờ
nhau ngân nga lúc ra bãi xuồng bờ, từ đôi quang gánh trĩu trịt sớm chiều sánh
bước rồi kết ước vào mùa cây cối đơm bông...
