Quê tôi ở miền trung du, nơi có rừng cọ đồi chè xanh thẳm
uốn lượn quanh những cánh đồng bát ngát. Chẳng biết từ bao giờ, cây cọ trung du
bám rễ sâu miền đất thân thương này và đi vào tâm hồn mỗi người dân quê tôi. Mẹ
bảo, quê mình đất sắn, đất cọ, đi đâu, chỗ nào cũng thấy những đồi cọ mọc lên
xanh tốt và trùng điệp. Và từ bao đời nay, cây cọ đã trở thành biểu tượng cho
sức sống của những con người cần cù, lam lũ quê mình.
Nhà tôi ở ngay dưới tán cọ xanh rờn, lấp lóa. Mọc xung quanh
nhà, những cây cọ tua tủa những cành gai như những thanh kiếm vung lên trời
xanh vậy. Muốn vào được nhà, ai cũng phải qua tán cọ xanh mát. Nhà tôi ngày xưa
lợp bằng lá cọ, cả làng tôi, nhà nào cũng lợp như thế. Những tầu lá cọ bánh tẻ
mềm dai bện thành từng mái khin khít. Mùa hè, nhà lá cọ mát rượi, mùa đông, mái
cọ che mưa, che gió lạnh. Những mái nhà lá cọ, hình ảnh bình dị của quê tôi tự
bao giờ. Trước ngõ, cây cọ già và vô số cọ con như những tán ô che đầu cho lũ
trẻ chúng tôi từ những ngày thơ ấu cho đến khi lớn lên. Nhớ lắm cây cọ quê
mình, đi đâu cũng nhớ về hình ảnh thân thương ấy để thấy ấm áp hình bóng quê
hương luôn níu giữ tâm hồn mình.




