Có
những chiều như hôm nay, xóm nhỏ lại được trả về trong sự yên tĩnh đến lạ kỳ.
Chẳng có những tất bật đua chen. Mà ở đó, có tiếng lũ trẻ râm ran cả một góc
sân nhà, có tiếng máy bơm nước xập xình, tiếng đàn gà con liếp chiếp gọi mẹ, tiếng
mái chèo khua nước lao xao trên mặt sông bên chiều nhạt nắng.
Đi
qua năm tháng rộng dài, với những buổi chiều nơi đất khách, đôi lúc bàn chân
cũng đã mệt nhoài dâu bể với những điều tưởng đã quen, tưởng đã là ký ức… Đến
khi bắt đầu khả dĩ hơn thì những năm tháng tuổi thơ vẫn là chốn dùng chân bình
yên trong mỗi con người.
