Truyện ngắn
Ký ức quá xa xôi đôi khi như những
mảng sương mù che phủ tâm trí mà ta không sao nhớ hết. Đôi khi nó bất chợt trở
về như một cơn gió khẽ đẩy sương mù đi, hé một tia sáng làm ta giật mình nhớ
lại những thứ tưởng như đã ngủ vùi mãi mãi sau lưng. Ký ức của tôi đôi lúc trở
về mơ màng trong giấc ngủ, trong những bước chân lơ đễnh cuối buổi chiều tản bộ
công viên; như người khách đến bất chợt khi mà những vòng xoáy của cuộc sống
bận rộn ngoài kia vô tình quên không cuốn tôi vào đó. Những ký ức về thời niên
thiếu và trong đó luôn hiện lên hình ảnh một người đàn ông trung niên với vóc
dáng khắc khổ quen thuộc. Đó là thầy giáo của tôi.
Làng tôi nằm gần bãi bồi nơi
con sông Hồng chảy qua. Phía bên trái là những cánh đồng rộng mênh mông, cứ nối
liền nhau mà trải dài tít tắp. Mùa gặt qua rồi, những cánh đồng trơ gốc rạ,
khoác lên mình chiếc áo nâu quen thuộc thấm mặn mồ hôi của bà, của mẹ. Phía bên
phải là bãi bồi, những mùa nước cạn xanh rì những bãi mía mập mạp, xanh mướt
mắt; gió thổi về xào xạc những chiếc lá dài như đoàn quân đang múa kiếm. Nắng
trên sông lấp lóa ánh vàng. Làng tôi nằm giữa những ruộng đồng, quanh năm thấy
gió thổi qua nhà, vi vu tiếng những con diều sáo. Làng nghèo nhưng yên bình,
tiếng gà gáy trưa bên dậu mùng tơi cũng yên ả, mơ màng ru ta vào giấc ngủ. Tôi
lớn lên quen thuộc với cái gió sông mát rượi, với những mùi ngô, mùi lúa phơi
thơm phức dưới sân, với con sông chảy qua làng cùng muôn trò đùa của trẻ nhỏ.
Tôi nổi tiếng là đứa nghịch ngợm, toàn những trò tai quái, không tự hại mình sứt
đầu mẻ trán, thì cũng luôn là đầu têu của những trò quậy phá trong nhà, ngoài
xóm. Những đứa bạn chiều nào cũng theo tôi ngụp lặn dưới sông; đứa nào đứa nấy
đen bóng như con dái cá. Chúng khoái tôi vì tôi luôn nghĩ ra những trò đùa mới
lạ nhất.
