Tôi chưa từng đi tìm cho mình lý do rằng tại sao lại thích mùi vị ấy như
thế, mùi của rơm rạ sau khi đã được tuốt hết những hạt lúa căng mẩy, nếu để vài
ngày dưới trời sương, sẽ tỏa ra mùi hương thật đặc biệt.
Lần đầu tiên tôi cảm giác
cái hương vị ấm áp ấy loang dần vào sống mũi là khi tôi được về quê nội. Mùa gặt,
những con đường chất đầy rơm thành đống, xe đạp đi quá có khi bị vướng vào vài
sợi rơm khô, xoay xoay theo vòng bánh xe, trông thật thích mắt. Từ đó tôi mặc định,
cái hương thơm đặc trưng của quê nội nơi đất Bắc là mùi của rơm rạ, mùi của người
cha mà cả tuổi thơ tôi khao khát được ở bên cạnh mình.
