Tản văn của ĐỖ XUÂN THU
Từ hàng ngàn đời nay, Tết Nguyên Đán là lễ hội lớn nhất trong các lễ hội
truyền thống Việt Nam. Đó là điểm giao thời giữa năm cũ và năm mới, giữa một
chu kỳ vận hành của đất trời, vạn vật cỏ cây. Từ buổi “khai thiên lập địa”, Tết
đã tiềm tàng những giá trị nhân văn thể hiện mối quan hệ giữa con người với
thiên nhiên, vũ trụ qua bốn mùa xuân hạ thu đông. Tết còn là dịp để mọi người
Việt Nam tưởng nhớ, tri tâm tổ tiên, nguồn cội; giao cảm nhân sinh trong quan hệ
đạo lý “ăn quả nhớ kẻ trồng cây” và tình làng nghĩa xóm. Tết là thời gian sum họp
gia đình, là sự quây quần đầm ấm bên nhau. Dù đi đâu, ở đâu, ngày Tết ai cũng
tìm về quê hương, gia đình, tìm về nguồn cội, nơi chôn nhau cắt rốn.
Một
cái Tết nữa lại về. Mùa xuân tới mang theo hơi ấm của yêu thương và tiễn đưa
những ngày cũ. Dù những người vô tư nhất, “lãnh cảm” nhất thì những ngày này
cũng đều cảm thấy xốn xang, rạo rực lạ thường. Đó là thời điểm đặc biệt, rất
nhạy cảm không nghĩ không được. Và lẽ thường, những sự nghĩ đó đều
là vui. Dù khó khăn đến mấy, nghĩ đến Tết là nghĩ đến niềm vui. Vui như Tết mà
lị. Háo hức như đón chờ Tết mà lị.
