Hiển thị các bài đăng có nhãn nghĩa tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nghĩa tình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 6 tháng 11, 2017

Xướng họa: NGHĨA TÌNH PHÚ LẠC – TÌNH CƯƠNG

Giao lưu văn nghệ NGƯỜI CAO TUỔI xã Phú Lạc và Tình Cương 
hôm 05-11-2017 (Ảnh: Đỗ Văn Mỵ)

Bài xướng:
Nghĩa tình Phú Lạc – Tình Cương

Ta cùng một Mẹ đất Hoa Khê
Phú Lạc, Tình Cương – hai xã quê.
Ruộng nước xanh tươi liền khúc ruột
Nương đồi bát ngát ngọt ngòi Me.
Xây đời sống mới đều chung sức
Đánh giặc năm xưa hát hợp bè.
Hướng tới tương lai dân sánh bước,
Ngàn năm thắm mãi đất Hoa Khê.

Tình Cương, 06-11-2017
ĐỖ VĂN MỴ (Hà Nội)

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

Tấm huân chương

Cụ Đỗ Thị Đồng.

Tôi lau sạch bụi trên tường
  Rồi treo lên tấm huân chương của mình
Không hề coi trọng chữ “Danh”
  Tôi đi tìm lại chính mình ngày xưa
Một thời chinh chiến mộng mơ
  Ba lô con cóc cõng thơ lên đường
Những gì sau tấm huân chương
  Tôi gom góp mọi nẻo đường hành quân

Thứ Tư, 6 tháng 8, 2014

Thư gửi mẹ mùa Vu lan!

       Mẹ yêu dấu của con, đã lâu rồi con chưa về thăm nhà, cả nhà mình vẫn khỏe chứ ạ? Con nhớ lần trước khi con về thăm nhà thì cánh tay của mẹ đang đau lắm, mẹ đã đỡ chưa thế. Mẹ ơi, mẹ có biết khi con đi bộ cùng với mẹ, nhìn tấm lưng của mẹ từ đằng sau con mới thấy mẹ gầy đi  nhiều quá. Lúc đó con muốn ôm lấy mẹ ngay mẹ à, nhưng không hiểu sao con không làm được. Chắc mẹ vất vả vì con nhiều lắm, phải không mẹ.


Mẹ ơi, có xa gia đình con mới thấy gia đình quan trọng như thế nào. Quả thực, dù đi đâu chăng nữa thì cũng không đâu bằng được ngôi nhà của mình. Con đã từng rất mong được xa gia đình, nhưng khi ra ngoài rồi con mới hiểu tấm lòng cha mẹ. Bạn bè xung quanh con rất tốt, trên nhà trọ con cũng đã có một gia đình mới, rất vui mẹ ạ. Nhưng đôi khi con thèm da diết được về với mẹ, dù chỉ để nghe mẹ mắng con “không biết giữ gìn sức khỏe, ngày một gầy đi” hay phàn nàn vì con dậy muộn…