Hiển thị các bài đăng có nhãn Bầm ơi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bầm ơi. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2020

Cội nguồn


      Bầm ơi!” Hai tiếng quê ta
Tuy là giản dị nhưng mà thiêng liêng
      Bầm ơi!” di sản thật riêng
Của người Phú Thọ không quên bao đời.

Thứ Năm, 18 tháng 10, 2018

Tìm đâu bóng Bầm!



Bến đò xưa ấy tuổi trăng tròn
Bầm tiễn... “đi... chân cứng đá mòn”
Nước mắt nhạt nhòa trong giá lạnh
Cuộc đời con lớn đã thêm khôn.

Bến đò xưa ấy vẫn còn đây
Tóc bạc đời con nhuốm nắng mây
Xa mãi... Bầm đi không lại nữa
Chiều buông nỗi nhớ cứ vơi đầy.

Thứ Ba, 3 tháng 4, 2018

Gọi Bầm

Gọi Bầm là gọi Mẹ ta
Bầm ơi! Hai tiếng thật là thân thương...


      Bầm là người Mẹ Việt Nam
Quê ta đã gọi từ ngàn năm xưa.
      Bầm là quạt mát ban trưa
Bầm là hơi ấm trong mùa đông hanh.
      Bầm là ngọn gió trong lành
Là dòng sữa ngọt để dành cho con.

Chủ Nhật, 27 tháng 8, 2017

Về quê với Bầm!


      Bầm ơi! Miếng nuốt đầu đời
Là dòng sữa ngọt được cời từ tim
      Bầm ơi! Đôi mắt ngủ dim
Là Bầm nhè nhẹ ru chìm giấc con.

      Bầm ơi! Lá cọ trên non
Là do Bầm chặt sớm hôm che đầu
      Bầm ơi! Mưa nắng dãi dầu
Phong sương nào có quản đâu thân mình.

Bầm ơi... Bầm!


     Bầm ơi... Bầm! Dần dần mai một
     Lá vàng rơi, đột ngột Bầm theo
Bầm xưa quen mái tranh nghèo
Thời nay Ơi Mẹ!... Vắng teo Ơi Bầm!
     Mẹ hay Bầm, nhất tâm dưỡng cốt
     Đâu phải chăng mẫu mốt tình riêng
Bầm ơi, diễm phúc thiêng liêng
Ai ơi nhớ nhé chớ kiêng gọi bà!

Chủ Nhật, 6 tháng 8, 2017

Chẳng lẽ nào...!?


Quê tôi ai đã từng qua
  Không quên được tiếng “Bầm à!”... thân quen
“Bầm ơi!” như một chất men
  Ngày xưa Tố Hữu bỗng quen gọi... Bầm

Xa quê, tôi vẫn nhớ thầm
  “Mẹ ơi!” không thể thay “Bầm ơi!” đâu!
Bầm trên chín chục tuổi đầu
  Đông qua, Hạ tới, miếng trầu tháng năm.

Thứ Năm, 3 tháng 8, 2017

Bầm

Kính tặng các Mẹ xã Gia Điền, Hạ Hòa.


Con về thăm lại Bầm xưa
  Mái đầu trải mấy nắng mưa nhọc nhằn
Phải đâu chỉ có mười năm
  Chiến trường bom đạn anh nằm nơi nao?
Thư Bầm loang máu chiến hào
  Mình Bầm thui thủi ra vào ngẩn ngơ
Mỏi mòn năm tháng đợi chờ
  Bà con lối xóm cậy nhờ hôm mai

Thứ Ba, 1 tháng 8, 2017

Nghe tiếng gọi Bầm, nhớ bạn

Đã lâu không gọi “Bầm ơi!”
Bài thơ gợi nhớ những lời Bầm ru...


Tuổi thơ ai cũng một thời
  Chõng tre kẽo kẹt Bầm ngồi đong đưa
Qua bao ngày tháng nắng mưa
  Nhọc nhằn vất vả con chưa trưởng thành?

Thứ Sáu, 28 tháng 7, 2017

Mong manh quá tiếng: "Bầm ơi!"

Mỗi lần về quê lại thấy các bà Mẹ được gọi là Bầm thưa thớt dần đi, vắng dần các khuôn mặt thân quen trên đường quê nhà. Thế rồi, cái tiếng Bầm thân thương bao đời “đặc sản” của nhiều người Phú Thọ gọi người đẻ ra mình là Bầm như sắp hết thời, chắc chẳng còn bao xa nữa. Thời gian chắc cũng phủ lên cái tiếng Bầm đưa vào quá khứ xa xăm.

Bầm tôi – Ảnh minh họa.
Chẳng thể nào ngăn nổi trên đất Phú Thọ quê nhà cái tiếng của các con gọi người dứt ruột đẻ ra là “Mẹ ơi!” đầy da diết, thiêng liêng. Con gọi Mẹ thay cho tiếng Bầm, nó cứ đến từng nhà, từng đứa con như đương nhiên phải thế, bất kể ở phố thị hay ruộng đồng. Các con của con cũng chẳng truyền thống nữa đâu, cứ Mẹ của nó, nó gọi là Mẹ thôi. Nó thấy bố mẹ nó gọi Bầm là Bầm nó cũng không hiểu. Giảng giải thì nó ưu tiên không gọi bà nội, mà tíu tít gọi là “bà Bầm”. Thế cũng đủ làm Bầm cười vui, rơi cả hàm răng giả.

Thứ Sáu, 5 tháng 5, 2017

Bầm Em


      Mưa phùn giăng mắc thương Bầm
Thu heo may rắc lâm thâm... chạnh buồn
      Hè giông chớp bể mưa nguồn
Ngợp trời kỷ niệm trào tuôn... nhớ thầm!

      Quê tôi Phú Thọ có Bầm
Quê người ta gọi: U, Ầm, Mẹ,... cơ!
      Bầm em từng đến trong thơ
Áo tơi che đủ nắng mưa một đời.