Hiển thị các bài đăng có nhãn Bầm tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bầm tôi. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2020

Cội nguồn


      Bầm ơi!” Hai tiếng quê ta
Tuy là giản dị nhưng mà thiêng liêng
      Bầm ơi!” di sản thật riêng
Của người Phú Thọ không quên bao đời.

Thứ Năm, 18 tháng 10, 2018

Tìm đâu bóng Bầm!



Bến đò xưa ấy tuổi trăng tròn
Bầm tiễn... “đi... chân cứng đá mòn”
Nước mắt nhạt nhòa trong giá lạnh
Cuộc đời con lớn đã thêm khôn.

Bến đò xưa ấy vẫn còn đây
Tóc bạc đời con nhuốm nắng mây
Xa mãi... Bầm đi không lại nữa
Chiều buông nỗi nhớ cứ vơi đầy.

Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2018

Bầm kể con nghe...


      Khi con học đến lớp Mười
Phần nào đã hiểu sự đời buồn vui.
      Một hôm Bầm bảo con ngồi
Để nghe Bầm kể cái thời sinh con.

      Chỉ còn cách Tết mấy hôm
Một mình Bầm cứ ôm con giữa nhà.
      Bố thì lặn lội chợ xa
Mỗi ngày buôn bán kiếm ba bốn hào...

Bầm tôi


      Bầm như một chiếc lá vàng
Mong sao cho gió khẽ khàng, gió ơi!
      Mong cho êm ả đất trời
Âm dương hòa thuận cho người dịu êm.

      Mong cho ngày tháng êm đềm
Bốn mùa sau nữa lại thêm bốn mùa.
      Mùa khô cho đến mùa mưa
Hạ đông ấm lạnh sớm trưa điều hòa.

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2018

Nhớ lắm ngày xưa


      Ngày xưa, tan học về nhà
Liễn cơm độn sắn Bầm ta để phần.
      Mở chăn, cơm vẫn nóng rân
Liếc nhìn, con lại cằn nhằn ít cơm.
      Bầm rằng: “Đã để nhiều hơn
Ăn đi, mai nhổ sắn non sẽ nhiều!”
      Thức ăn, tương lẫn chuối tiêu
Đang ăn, Bầm đã nhắc chiều thả trâu...

Thứ Ba, 20 tháng 3, 2018

Quê mình


      Lớn lên trong tiếng à ơi...
Câu thơ dịu ngọt đượm lời ca ngâm.

      Quê mình: Mẹ gọi là Bầm
Bao nhiêu gian khó lặng thầm chăm lo.
      Khổ đau nhiều hóa lời thơ
Thành câu Xoan Ghẹo câu hò bâng lâng.

Thứ Sáu, 1 tháng 9, 2017

Bầm tôi


        Bầm tôi ngót chín mươi rồi 
  Hàm răng, đôi mắt, nụ cười, thật duyên
        Đời Bầm muôn nỗi ưu phiền
  Dọc ngang chèo lái con thuyền... khéo tay
        Bầm khua gạt hết đắng cay
  An bài hưởng dưỡng xum vầy cháu con

Thứ Năm, 3 tháng 8, 2017

Bầm

Kính tặng các Mẹ xã Gia Điền, Hạ Hòa.


Con về thăm lại Bầm xưa
  Mái đầu trải mấy nắng mưa nhọc nhằn
Phải đâu chỉ có mười năm
  Chiến trường bom đạn anh nằm nơi nao?
Thư Bầm loang máu chiến hào
  Mình Bầm thui thủi ra vào ngẩn ngơ
Mỏi mòn năm tháng đợi chờ
  Bà con lối xóm cậy nhờ hôm mai

Thứ Tư, 2 tháng 8, 2017

Bầm tôi


Bầm tôi, tuổi ngót chín mươi
  Một mình thơ thẩn hơn mười năm qua
Sớm chiều hiu hắt quanh nhà
  Bố tôi “khuất núi đi xa” lâu rồi
Tảo tần khuya sớm một đời
  Cùng chồng nuôi dạy gần mười đứa con
Chúng tôi giờ đã lớn khôn
  Nên người – mong ước sớm hôm của Bầm

Thứ Ba, 1 tháng 8, 2017

Bầm tôi


Bầm tôi suốt cả cuộc đời
  Chắt chiu từng giọt mồ hôi ấm nồng 
Chang chang nắng cháy trên đồng
  Mạ non bầm cấy,... nóng không... Ơi Bầm!

Xa quê đã mấy mươi đông
  Chân trời góc biển mà lòng không quên 
Bầm ơi! Hai tiếng thiêng liêng
  Không đâu có được, chỉ riêng quê mình.

Bầm tôi

Bài tham dự cuộc thi viết ngắn “Mẹ tôi”


Đã lâu lắm, có lẽ phải đến hơn hai năm, hôm nay tôi mới về lại làng mình. Tin tức về người thân thì tháng nào tôi cũng nhận và cứ theo định kỳ ba tháng một lần tôi lại gửi tiền về. Cho đến một ngày tự nhiên lòng dạ nóng nảy bồn chồn, cảm giác nhớ quê, nhớ Bầm dội lên, thế là đùng đùng tôi bỏ về quê.
Vừa tới cổng nhà, tôi chợt nhìn thấy Bầm. Tôi sững người, giật mình, ngờ ngợ như người đang đứng trước mặt không phải là Bầm tôi. Có đâu Bầm tôi lại thế kia! Mái tóc thì lốm đốm bạc, rụng chỉ còn lưa thưa. Bầm nhìn tôi và cười – không, hình như là Bầm đang khóc.

Bầm tôi


Cứ nghe ai nhắc đến Bầm
  Lòng tôi lại thấy âm thầm nhớ quê
Ngày xưa ở đất Phú Khê
  Bóng hình Bầm vẫn đi về trong tôi.

Bây giờ thay mới cả rồi
  Bầm không còn nữa, Mẹ ngồi đợi con
Nhớ nhung da diết mỏi mòn
  “Bầm ơi!” – Lớp trẻ chỉ còn trong mơ.

Thứ Bảy, 29 tháng 7, 2017

Đâu đây hai tiếng: "Bầm ơi!"

Cảm tác sau khi đọc bài “Mong manh quá tiếng: Bầm ơi!” của Nguyễn Văn Thùy.

Bầm tôiẢnh minh họa.

Thời gian tuồn tuột trôi xuôi
  Để cho hai tiếng “Bầm ơi!”... xa dần

Sắp vào quá khứ xa xăm
  Mỗi làng, Bầm chỉ còn dăm ba người
Những ai thế hệ sáu mươi
  Thiêng liêng tiếng gọi suốt đời sắt son.

Gọi “Bầm” nhưng chẳng xưng “Con”
  Xưng “Em” mà vẫn vẹn tròn hiếu trung
Bây giờ một tiếng gọi chung
  Nơi nào cũng “Mẹ” khắp cùng như nhau.