Hiển thị các bài đăng có nhãn Bầm tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bầm tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2020
Thứ Năm, 18 tháng 10, 2018
Tìm đâu bóng Bầm!
Từ khóa:
Bầm ơi,
Bầm tôi,
Tìm đâu bóng Bầm,
Trần Trọng
Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2018
Bầm kể con nghe...
Từ khóa:
Bầm kể con nghe,
Bầm tôi,
Bầm xưa,
Nguyễn Chí Anh
Bầm tôi
Từ khóa:
Bầm tôi,
Phạm Đình Lạn,
Thương Bầm
Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2018
Nhớ lắm ngày xưa
Từ khóa:
Bầm tôi,
Nguyễn Chí Anh,
Nhớ lắm ngày xưa
Thứ Ba, 20 tháng 3, 2018
Quê mình
Lớn lên trong tiếng à ơi...
Câu
thơ dịu ngọt đượm lời ca ngâm.
Quê mình: Mẹ gọi là Bầm
Bao
nhiêu gian khó lặng thầm chăm lo.
Khổ đau nhiều hóa lời thơ
Thành
câu Xoan Ghẹo câu hò bâng lâng.
Từ khóa:
Bầm tôi,
gọi mẹ là Bầm,
Ngô Đức Tâm,
quê mình
Thứ Sáu, 1 tháng 9, 2017
Bầm tôi
Từ khóa:
Bầm tôi,
ngót chín mươi,
Tuyết Anh,
xum vầy
Thứ Năm, 3 tháng 8, 2017
Bầm
Từ khóa:
Bầm,
Bầm ơi,
Bầm tôi,
Gia Điền,
Nguyễn Hữu Cầu
Thứ Tư, 2 tháng 8, 2017
Bầm tôi
Từ khóa:
Bầm tôi,
giá mà,
Kim Thu,
tuổi ngót chín mươi
Thứ Ba, 1 tháng 8, 2017
Bầm tôi
Từ khóa:
Bầm tôi,
bến sông,
ơi Bầm,
Trần Trọng
Bầm tôi
Bài tham dự cuộc thi viết ngắn “Mẹ
tôi”
Đã
lâu lắm, có lẽ phải đến hơn hai năm, hôm nay tôi mới về lại làng mình. Tin tức
về người thân thì tháng nào tôi cũng nhận và cứ theo định kỳ ba tháng một lần
tôi lại gửi tiền về. Cho đến một ngày tự nhiên lòng dạ nóng nảy bồn chồn, cảm
giác nhớ quê, nhớ Bầm dội lên, thế là đùng đùng tôi bỏ về quê.
Vừa
tới cổng nhà, tôi chợt nhìn thấy Bầm. Tôi sững người, giật mình, ngờ ngợ như người
đang đứng trước mặt không phải là Bầm tôi. Có đâu Bầm tôi lại thế kia! Mái tóc
thì lốm đốm bạc, rụng chỉ còn lưa thưa. Bầm nhìn tôi và cười – không, hình như
là Bầm đang khóc.
Từ khóa:
Bầm tôi,
mẹ tôi,
Nguyễn Minh Trường,
ra đồng,
viết ngắn
Bầm tôi
Từ khóa:
Bầm tôi,
Hà Thị Việt,
nhớ bầm,
Phú Khê
Thứ Bảy, 29 tháng 7, 2017
Đâu đây hai tiếng: "Bầm ơi!"
Cảm tác sau khi
đọc bài “Mong manh quá tiếng: Bầm ơi!” của Nguyễn Văn Thùy.
![]() |
Bầm
tôi – Ảnh minh họa.
|
Thời
gian tuồn tuột trôi xuôi
Để cho hai tiếng “Bầm ơi!”... xa dần
Sắp
vào quá khứ xa xăm
Mỗi làng, Bầm chỉ còn dăm ba người
Những
ai thế hệ sáu mươi
Thiêng liêng tiếng gọi suốt đời sắt son.
Gọi
“Bầm” nhưng chẳng xưng “Con”
Xưng “Em” mà vẫn vẹn tròn hiếu trung
Bây
giờ một tiếng gọi chung
Nơi nào cũng “Mẹ” khắp cùng như nhau.
Từ khóa:
Bầm tôi,
Đâu đây hai tiếng Bầm ơi,
Nguyễn Chí Anh,
Nguyễn Văn Thùy
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)












