Bài tham dự cuộc thi viết ngắn “Mẹ
tôi”
Đã
lâu lắm, có lẽ phải đến hơn hai năm, hôm nay tôi mới về lại làng mình. Tin tức
về người thân thì tháng nào tôi cũng nhận và cứ theo định kỳ ba tháng một lần
tôi lại gửi tiền về. Cho đến một ngày tự nhiên lòng dạ nóng nảy bồn chồn, cảm
giác nhớ quê, nhớ Bầm dội lên, thế là đùng đùng tôi bỏ về quê.
Vừa
tới cổng nhà, tôi chợt nhìn thấy Bầm. Tôi sững người, giật mình, ngờ ngợ như người
đang đứng trước mặt không phải là Bầm tôi. Có đâu Bầm tôi lại thế kia! Mái tóc
thì lốm đốm bạc, rụng chỉ còn lưa thưa. Bầm nhìn tôi và cười – không, hình như
là Bầm đang khóc.





