Thứ Năm, 2 tháng 11, 2017

“Bùa” trung du!


      Ai về Đất Tổ trung du
Món ngon đặc sản mùa Thu sắn lùi
      Là “sâm” nếm thử “nhân” vui
Là “cơm tẻ” suốt một thời u minh
      Sắn là sản vật quê mình
Từ thời lập quốc khai sinh đến giờ

Thứ Tư, 1 tháng 11, 2017

Đông về trên phố


Bao năm ra thành phố
Cứ mỗi độ Đông về
Lòng ta càng thêm nhớ
Nơi ấy – chốn làng quê...

Chỉ sau một cơn mưa
Ôi! Cái lạnh đầu mùa
Đâu đây mùi khoai nướng
Trên con đường ta qua.

Sương thu


      Màn sương giăng kín triền đê
Dùng dằng níu bước em về đêm nay
      Vòng tay đan chặt vòng tay
Càng khuya sương xuống thêm dày khoảng không.

      Bờ vai hơi tỏa ấm nồng
Xua tan giá lạnh mênh mông đất trời
      Vầng trăng nhẹ lướt chơi vơi
Khi mờ, khi tỏ nghiêng soi ảo huyền.

Tình bạn – Tình thơ

Tặng người bạn quý Trần Trọng.


      Cẩm Khê quê gốc ấm tình
Thơ là cầu nối chúng mình với nhau 
      Thời gian dù có bao lâu
Đôi ta cứ mãi trước sau một lòng.

      Xa nhau những nhớ cùng mong
Bao nhiêu tình cảm cất trong tim mình
      Tình Cương mảnh đất tươi xinh
Có người bạn gái nhiệt tình thơ hay.

Thứ Ba, 31 tháng 10, 2017

Nhớ hoa sim tím

Tặng người đồng đội Hà Thị Việt.


      Phú Khê đồi lắm hoa sim
Tình Cương xưa cũng dễ tìm hoa tươi
      Sim rừng đẹp quá ai ơi
Ẩn bao kỷ niệm một thời đã qua.

      Nhỏ nhoi nhưng thật hiền hòa
Khiêm nhường e ấp loài hoa tuyệt vời
      Rung rinh màu tím thật tươi
Gió thu nhè nhẹ đưa mùi hương bay.

Nhớ lắm sông ơi!

Tặng người đồng đội Hà Thị Việt.


      Cánh diều no gió ngân nga
Ơi người em gái nết na thuở nào
      Ra đi rừng cọ vẫy chào
Phú Khê còn đấy ngọt ngào lời ru.

      Trong xanh vời vợi chiều thu
Dòng sông năm ấy, ra đi... khóc thầm
      Con đi đánh giặc... Ơi Bầm!
Vai mềm khoác súng hành quân bên đồi.

Dòng sông tuổi thơ


      Trong lòng luôn nhớ tuổi thơ
Bao nhiêu kỷ niệm bên bờ sông Thao
      Già rồi lại có ước ao
Trở về tuổi nhỏ chen vào giấc mơ
      Bao giờ cho đến bao giờ
Khôn nguôi nỗi nhớ tuổi thơ quê nhà
      Bốn lăm năm đã đi xa
Bây giờ trở lại vẫn là sông quê

Xướng họa: NHỚ QUÊ


Bài xướng:
Nhớ quê hương

Nao lòng trước biển nhớ quê hương
Muốn tắm sông xưa đến lạ thường
Hồng Lĩnh cao sang chờ đón đợi
La Giang rộng mở gửi yêu thương.
Lừng danh gái đảm luôn gìn giữ
Nổi tiếng trai tài biết sẻ nhường
Nếm trải bao mùi chua mặn ngọt
Trong tim kỷ niệm mãi còn vương.

Chủ Nhật, 29 tháng 10, 2017

Xướng họa: GỬI ÔNG CHỦ KHAISILK


Bài xướng:
Trách

Khải treo lụa Việt, bán tơ Tàu
Bội tín buôn gian, luận trước sau
Vãng khách tiêu dùng đang tố tội
Thương nhân đồng nghiệp chẳng vì nhau.
Thị trường hám lợi mà quên bẵng
Bài học mua danh thật đớn đau
Trách kẻ dối mình, lên án đứa...
Dìm hàng dân Việt, bán tơ Tàu.

Thứ Bảy, 28 tháng 10, 2017

Thiền


Ta về 
nhặt nắng vườn thơ
Gởi hương vô niệm
bên bờ tử sanh
Lắng nghe
gió lướt qua mành
Nỉ non, rộn rã nhân sanh
vui buồn

Bên giậu thưa,
chú chuồn chuồn
Nhẹ tinh đôi cánh chẳng buồn,
chẳng vui
Tưởng chừng chỉ một
giấc say
Bỏ quên thế sự xa bay
muôn trùng

Thứ Năm, 26 tháng 10, 2017

Xướng họa: TÌNH


Bài xướng:
Tình khát

Hỏi rằng mình nhớ đến ta không?
Kỷ niệm với nhau vẫn đỏ hồng
Lai láng thơ dồi khi nắng ấm
Dạt dào môi ứa lúc mưa nồng.
Càng xua tình hỡi lòng càng khát 
Cứ đuổi người ơi dạ cứ mong
Nửa kiếp thả hồn theo cõi mộng
Một đêm chia lửa ấm mùa đông.

Thứ Tư, 25 tháng 10, 2017

Xướng họa: ĐÁM CƯỚI LÀNG


Bài xướng:
Mơ đám cưới làng

Cả một đời mơ đám cưới làng
Quần đen áo trắng nón quai ngang
Mừng vui đôi dép cao su mới
Khấp khởi hòm chuông gỗ mít vàng.
Cúc nở sáng vườn đàn bướm lượn
Hồng nhung rực rỡ lũ ong sang
Tốt giờ mẹ đứng lau dòng nghẹn
Cha cũng mừng con đỡ bẽ bàng...!

Việt Trì, 24-10-2017
NGUYỄN NGÂN KHÁNH