Thứ Tư, 30 tháng 5, 2018
Qua bến phà Tình Cương
Từ khóa:
Bùi Khoa,
Qua bến phà Tình Cương,
Trần Trọng
Thứ Hai, 21 tháng 5, 2018
Thục năng sinh xảo – 熟能生巧
Câu
thành ngữ trong tiếng Trung “熟能生巧”
(Thục năng sinh xảo – shú néng shēng qiǎo) theo nghĩa bề mặt là thực hành thành
tựu kỹ năng. Câu thành ngữ này mô tả kỹ năng đến từ việc luyện tập chăm chỉ
[tương tự với câu nói trong tiếng Việt là “trăm hay không bằng tay quen”].
Câu
nói trên được ghi lại trong chương thứ 31 của tiểu thuyết “Kính hoa duyên” (镜花缘
– Hoa trong gương), được viết năm 1827, bởi Lý Nhữ Trân (Li Ruzhen) dưới thời
nhà Thanh (1644 – 1911).
Chuyện
kể rằng, vào thời Bắc Tống (960 – 1127), có một cung thủ kỳ tài tên là Trần
Nghiêu Tư (Chen Yaozi). Ông không bao giờ bắn trượt bất cứ mục tiêu nào, học
trò của ông đã gọi ông với biệt danh “cung thủ thần tài”. Trần vô cùng tự hào về
khả năng của mình, và tin rằng ông chính là người bắn cung điệu nghệ nhất trên
đời.
Từ khóa:
Hoa trong gương,
Kính hoa duyên,
Lý Nhữ Trân,
Thục năng sinh xảo,
熟能生巧
Chùm xướng họa: DÁNG MẸ
Từ khóa:
Chùm xướng họa DÁNG MẸ,
dáng mẹ
Nỗi niềm xa quê
Từ khóa:
Nỗi niềm xa quê,
Trần Văn Sỹ
Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2018
Cổng ấy nhà tôi xưa...
Từ khóa:
cái cổng ngày xưa,
Cổng ấy nhà tôi xưa,
Trần Trọng
Thứ Ba, 15 tháng 5, 2018
Nhớ Bầm!
Từ khóa:
Lê Thị Kim Lan,
nhớ bầm
Thứ Hai, 14 tháng 5, 2018
Trở về trên bến sông Thao
Từ khóa:
Nguyễn Chí Anh,
Trở về trên bến sông Thao
Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2018
Nhớ Bầm
Viết nhân “Ngày của
Mẹ 13-5”
Con xa Bầm đã mười năm
Nhưng
trong giấc mộng, Bầm nằm tim đây!
Dập dìu ký ức đong đầy
Mái
tranh tường đất, xưa nay... Bầm chờ.
Chờ con, chờ cháu,... trông nhờ...
Mong
trời mau sáng, bóng mờ trong sương.
Nhường cơm, xẻ áo,... Bầm thương!
Mong
con bay khắp bốn phương... nên người.
Từ khóa:
ngày của mẹ,
Nguyên Sự,
nhớ bầm
Thứ Ba, 8 tháng 5, 2018
Đừng giận nữa, Vợ ơi...!
Nằm
một mình, anh buồn lắm... Vợ ơi...!
Đêm
khuya khoắt anh muốn ngồi bên Vợ!
Đắn
đo mãi rồi lòng anh lại sợ,
Vợ
bảo rằng: “Sao ông cứ đi thơ.
‘Thơ
mình, vợ người’, ông mãi cứ vẩn vơ,
Coi
vợ như cơm nguội, coi bồ như phở!
Thơ
mình tưởng hay, nhưng thực ra rất dở,
Người
ta khen, cũng chỉ động viên thôi,
Bây
giờ ông còn nhớ gì đến tôi!”.
Từ khóa:
Đỗ Văn Mỵ,
Đừng giận nữa,
Vợ ơi
Nhớ về rừng cọ quê tôi
“Đẹp vô cùng Tổ
quốc ta ơi,
Rừng cọ, đồi chè
đồng xanh ngào ngạt…”
Câu
thơ cũ làm ta hằng khao khát,
Về
một miền quê bát ngát cọ xanh.
Nhớ
ngày nào em vẫn cùng anh,
Lên
rừng cọ bẻ lá cành làm nón.
Rồi
hái quả về xóc om làm món,
Ăn
no lòng, thay bữa sáng học trò.
Trời
mưa to, có lá cọ thay ô,
Nhà
dột nát, anh trèo lên lợp dặm.
Áo
tơi Mẹ đi làm che mưa nắng,
Anh
cũng quàng đi đánh dậm, chăn trâu…
Rừng
cọ nay chặt gần hết còn đâu
Chỉ
còn biết ghi trong đầu… nỗi nhớ!
Hà Nội, 07-5-2018
ĐỖ
VĂN MỴ
Từ khóa:
Đỗ Văn Mỵ,
Nhớ về rừng cọ quê tôi
Kỷ niệm Điện Biên càng nhớ Bác Văn
Bác
họ Võ, nhưng lại lấy tên Văn,
Đời
lãnh tụ, như thánh nhân, kiệt xuất.
Từng
bươn trải khi cách mạng còn trong trứng nước,
Là
người Thầy của bao lớp con em.
Là
nhà chiến lược của chiến tranh nhân dân,
Là
Anh Cả của toàn quân cách mạng.
Trí
Bác sáng như Sao Khuê lấp lánh,
Tâm
Bác trong hiền như ánh trăng rằm.
Từ khóa:
càng nhớ Bác Văn,
Đỗ Văn Mỵ,
Kỷ niệm Điện Biên,
Võ Nguyên Giáp
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)











