Hiển thị các bài đăng có nhãn Hanh Cù. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hanh Cù. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2019

Nỗi niềm REII

Là một trong các tỉnh của cả nước được thụ hưởng Dự án Năng lượng nông thôn II (gọi tắt là REII) do Bộ Công thương, Tập đoàn Điện lực Việt Nam triển khai từ những năm 2005 2009, đến nay hệ thống đường điện tại các vùng nông thôn trong tỉnh cơ bản đáp ứng được tiêu chuẩn và chất lượng điện. Tuy nhiên, vấn đề rà soát, cân đối các nhóm hộ được thụ hưởng tại một số nơi chưa thực sự hợp lý, dẫn đến những bức xúc của một số hộ dân tại khu Hanh Cù, xã Tình Cương, huyện Cẩm Khê.

Những đường dây điện các gia đình tự kéo giăng cả qua đường
gây nguy hiểm cho người tham gia giao thông.

Có mặt tại gia đình ông Tô Văn Phúc, khu Hanh Cù, khi ông đang loay hoay dựng chiếc “cột điện” bằng tre để chống đỡ cho đường dây dẫn điện vào nhà mình cao hơn sau những ý kiến phàn nàn nhiều lần của hàng xóm sát vách!. Vì sao ông Phúc lại phải lấy cây tre làm “cột điện” là câu chuyện dài từ nhiều năm qua…

Thứ Tư, 2 tháng 5, 2018

Thoáng kỷ niệm xưa


Về quê ăn giỗ, dạo đường xưa...
Cổng cũ... đứng ngoài lúc giữa trưa.
Thấp thoáng giàn trầu bầm hứng nắng,
Hắt hiu nhà lá bố dầm mưa!
Chè xanh đậm giọt mồ hôi chát
Cọ đứng xòe ô gió mát đưa.

Thứ Năm, 29 tháng 3, 2018

Gửi cả tấm lòng!

Nhân dịp xã Tình Cương đón chuẩn NÔNG THÔN MỚI.


Tình Cương ơi! Xin gửi lời chào!
Những giọt nắng chênh chao mùa hạ 
Lúc chiều về khi hoàng hôn đã ngả
Cò trắng chao nghiêng – mải miết gọi bầy

Ôi! Tình Cương - nơi cắt rốn là đây
Nơi có mẹ cha, có anh em, bè bạn
Nơi lớp học xưa mái tranh sơ tán
Nơi con đường cát mịn dưới bàn chân.

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2018

Quê hương trong tôi

Nhân dịp xã Tình Cương được công nhận danh hiệu NÔNG THÔN MỚI, xin trân trọng giới thiệu thơ của tác giả Trần Anh Nhì, người con Hanh Cù hiện sinh sống tại Việt Trì.


Mảnh đất sinh tôi ven dải sông Hồng
Mùa nắng mùa mưa xanh tươi đồng ruộng
Thuở mẹ cấy, cha cày, chúng tôi bọn trẻ
Ngày đùa đêm về ngon giấc bà ru
Tình Cương tạc vào miền nhớ!

Thứ Năm, 17 tháng 8, 2017

Đình chùa quê ta

Chùa Phúc Khánh, xã Tình Cương ngày nay; Xưa là chùa làng Hanh Cù.

Ngày xưa làng xã quê tôi
  Làng nào cũng có mấy ngôi đình, chùa,
Đình làng, đình họ, miếu thờ,
  Bốn mùa cúng tế, mịt mờ khói hương.
Lòng người thánh thiện, yêu thương,
  Cùng nhau dựng, giữ quê hương xóm làng.

Thứ Ba, 15 tháng 8, 2017

Ký ức tuổi thơ tôi


Kỷ niệm tuổi thơ, tôi chỉ còn nhớ rõ,
Từ trận càn của giặc Pháp hồi chín năm,
Chúng kéo quân lên từ Thanh Sơn – Đồn Vàng,
Pháo bắn đì đùng từ canh năm gà gáy.

Bầm tôi dậy lo nấu cơm, gánh quẩy,
Bố đi chống càn cùng du kích, dân quân.
Tôi lon ton chạy tất tả theo Bầm,
Qua cánh đồng vào ẩn trong Dũng Tiến.

Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2017

Sông quê


Sông quê bên lở bên bồi
  Mùa trong, mùa đục nước trôi lững lờ
Dòng sông tắm mát tuổi thơ
  Ghi bao kỷ niệm năm xưa quê nhà.

Là nơi có mẹ, có cha
  Mảnh vườn nho nhỏ trồng cà ươm rau 
Cải tươi xanh ngát một màu
  Hành hoa mới nhú mưa ngâu lại về.

Thứ Năm, 3 tháng 8, 2017

Tiếng Bầm trong tôi


Gọi Bầm gọi tự bao giờ
  Mà nay đêm ngủ vẫn mơ gọi Bầm
Tiếng Bầm nghe rất thật tâm
  Ai từng quý gọi tiếng Bầm khó phai.

Ngày xưa Bầm quý con trai
  Bầm triều con gái tóc dài kết đôi
Những trưa xe chỉ Bầm ngồi
  Xâu kim con giúp đấy thôi... nhất Bầm!

Bầm kìa! Mưa hạt lâm thâm
  Cất nong phơi đỗ, vẫn Bầm một sân
Từ “Bầm” sao cứ xa dần
  Thay vào từ Mẹ ngại ngần, Bầm ơi!

Thứ Tư, 19 tháng 7, 2017

Hồn quê


Đêm hoang hoải phía con đường đất đỏ
Thuở một thời mình hay nhắc tên nhau
Lúc bi đáo triền đê đầy cỏ dại
Mom sông Hồng là chỗ để thỏa thơi.
Có ai biết những phiêu linh “ấu trĩ”
Ước và mong của những đứa “rỗi nghề”
Và tôi bỗng... chợt ùa về nỗi nhớ
Cái quê nghèo... ấy quê Mẹ Tình Cương.

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

Hoa xoan quê mình


Hoa hồng, hoa cúc, hoa lan,...
  Sao tôi vẫn nhớ hoa xoan quê mình
Nhỏ nhoi, tim tím, xinh xinh
  Gió đưa thoang thoảng đượm tình làng quê.

Không sang như thể quế, hòe,...
  Không tươi rực vội nhạt nhòe phù dung
Cánh hoa nhỏ nhắn mông lung
  Tháng Ba ấm áp, gió tung tím trời.

Thứ Hai, 19 tháng 6, 2017

Cha tôi!


      Hôm về quê giỗ cha tôi
Một mình con đứng bồi hồi nhớ cha 
      Bâng khuâng nước mắt nhạt nhòa
Nhìn lên tấm ảnh của cha năm nào.

      Ngày xưa cha sống thanh cao
Nhà mình nghèo lắm, ăn đao qua ngày 
      Mẹ cha thân thể hao gầy
Nuôi con vất vả từng ngày... cha ơi!

Chủ Nhật, 28 tháng 5, 2017

Quê tôi


      Sông quê bên lở, bên bồi
Mùa trong, mùa đục nước trôi lững lờ
      Dòng sông tắm mát tuổi thơ
Dấu bao kỷ niệm tuổi thơ quê nhà.

      Bao nhiêu năm tháng trôi qua
Bến sông ngày ấy – làng ta Hanh Cù
      Trong xanh... Ơi hỡi mùa Thu
Ngọt ngào như tiếng mẹ ru trưa hè.

Thứ Sáu, 21 tháng 4, 2017

Xướng họa: NHỚ QUÊ


Bài xướng:
Nhớ quê!

Tình Cương phong cảnh đẹp như mơ
Tranh thủ về thăm kẻo muộn giờ
Thấp thoáng hàng tre nơi cuối bến
Quanh co dòng nước chốn đầu bờ.
Quê hương, nỗi nhớ bao người ngóng
Làng xóm, niềm thương bấy kẻ chờ

Thứ Sáu, 14 tháng 4, 2017

Nhớ bến sông quê


Nơi đô thành nhớ lắm buổi hoàng hôn
Chẳng hiểu sâu sa “vũ môn, cá chép”
Chỉ biết rằng quê hương tôi thật đẹp
Chế Nhuệ, Hanh Cù - dải đất phù sa.

Người quê tôi, thương lắm, thật hiền hòa
Giản dị, chân thành, chịu thương chịu khó
Đánh giặc, nuôi con, vượt qua gian khổ
Miền quê nghèo nay đổi mới khang trang.

Thứ Bảy, 11 tháng 3, 2017

Quà tặng em...

Cảm tác đọc bài “QUÀ QUÊ” của Nguyễn Xuân Đạt.


     Nhìn sim mà thấy rưng rưng
Bâng khuâng thuở ấy lên rừng hái sim
     Hoa sim ơi hỡi hoa sim
Chiều buông lộng gió, trái tim ngập tràn
     Đồi sim năm ấy bạt ngàn
Tóc bay trong gió, vai mang súng dài
     Chiến trường, súng nặng bờ vai
Bên hông thêm một cái... đài – Đẹp sao!
     Hoa sim tím lịm ngọt ngào
Cánh hoa mềm mại đậu vào tóc... hôn

Thứ Hai, 20 tháng 2, 2017

Một thời xa vắng...

Tặng các bạn đồng ngũ tháng 5 năm 1972 của tôi.


Cẩm Khê mảnh đất quê tôi
   Bốn nhăm năm ấy bồi hồi nhớ thương
Tháng Năm, hoa phượng vấn vương
   Năm nhăm cô gái lên đường tòng quân.

Bầm ngồi trước ngõ tần ngần
   Con đi mạnh giỏi, chống quân bạo tàn...
Con ơi!... Đi nhé!... Bình an!...
   Xinh tươi như đóa hoa ban ngọt ngào.

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2015

Xã Tình Cương – tăng trưởng nhờ thay đổi tư duy

Đi ngược Quốc lộ 32 lên huyện Cẩm Khê, nhìn vào khu trung tâm xã Tình Cương – nơi có trụ sở, trạm y tế và các trường học khang trang vào bậc nhất, nhì các xã hữu ngạn sông Thao – người ta sẽ có ấn tượng về hình ảnh của một vùng quê đổi mới.
 

Đường lên Xóm Đõ hôm nay.
Nếu đến Tình Cương cách đây chỉ một năm thôi – khi địa phương vừa hoàn thành bê tông hóa con đường nối từ Quốc lộ 32 vào khu Hanh Cù và khu Gò Đình để tiện cho việc đi lại và sản xuất của nhân dân thì không ai nghĩ Tình Cương lại đạt được những tiến bộ vượt bậc như hôm nay.

Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2015

Xướng họa: HOÀI NIỆM

Bài xướng:
Hoài niệm

          Hanh Cù(*) xóm nhỏ sát ven sông
          Thắm đượm hồn quê mãi ấm nồng
          Nhớ lắm kia bờ tre sáng hạ
          Quên nào được khói bếp chiều đông
          Bờ đê, ngọn cỏ,… vương tình đợi
          Bến nước, sân đình,… quyện ước mong
          Lãng đãng ngày thu… về hỏi lại
          Thôi rồi! Đất cũ biến… vườn không…!

Hòa Bình, 16-10-2015
TRẦN NGỌC HÀ (Hòa Bình)

Cổng vào chùa Hanh Cù (Phúc Khánh tự) ngày nay. Ảnh: Nhật Minh.
(*) Hanh Cù:  Tên một ngôi làng xưa thuộc Tổng Chương Xá, nay là xã Tình Cương, Cẩm Khê, Phú Thọ. Sau 2 trận lũ lụt kinh hoàng năm 1968 và 1971, dân làng đã di rời vào trong gò làng Chế Nhuệ, chỉ còn lại phía trong đê ngôi chùa cũ.

Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2015

Xướng họa: VỀ TÌNH CƯƠNG




Bài xướng:
Về Tình Cương

Về đất Tình Cương cùng tớ không?
Điện, đường, trường, trạm,… sáng bên sông
Lối lên Chế Nhuệ vừa xây thẳng
Ngõ xuống Gò Đình sắp trải xong
Long Khánh chùa xưa nằm giữa xã
Hanh Cù cổ tự đứng ven đồng
Trai tài xây dựng nôn thôn mới
Gái đảm một lòng mãi ngóng trông.

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2015

Quê hương tôi đẹp lắm

Chùa Phúc Khánh, xã Tình Cương – Ảnh: Nhật Minh.

Quê hương tôi đồng xanh bát ngát
Lúa chiêm mùa nặng hạt trĩu bông
Rau màu ngô đỗ đầy đồng
Nhà nhà sản xuất cấy trồng quanh năm.

Người quê tôi siêng năng cần mẫn
Khách đến quê yêu cảnh, yêu người
Dừng chân ngắm cảnh quê tôi
Đi rồi nhớ mãi người ơi! Lại về.